Đêm nghệ thuật diễn ra vào 20h ngày 5 và 6-10 tại Nhà hát Lớn Hà Nội. Thi sĩ Xuân Quỳnh là gương mặt tiêu biểu của giới văn nghệ sĩ Việt Nam hiện đại. Đêm thơ - nhạc - kịch mang tên "Hoa cúc xanh", được lấy ý tưởng từ bài thơ cùng tên "Hoa cúc xanh" của thi sĩ Chỉ cần một làn xúc cảm chợt đến, khẽ chạm vào lá là những câu thơ ấy sẽ rơi rụng ngay xuống vùng tâm thức và mồn một hiện lên giữa lòng ta. Và bao giờ cũng khiến cho người ta phấp phỏng bồn chồn khi đọc, hoặc lắng lòng nhớ lại chúng. Có lẽ cái "khát vọng tình yêu" từng thiêu đốt thơ Xuân Quỳnh cũng thiêu đốt luôn cả người đọc. 7TarF3s. Thơ Xuân Quỳnh Về Tình Yêu Và Nổi Nhớ ❤️️ Những Bài Hay Nhất ✅ Sưu Tầm Chùm Thơ Tình Hay Nhất Của Xuân Quỳnh Gửi Đến Bạn Đọc. Những Bài Thơ Về Tình Yêu Của Xuân Quỳnh Nổi Tiếng Chùm Thơ Xuân Quỳnh Tình Yêu Và Nỗi Nhớ Hay Đặc SắcCác Bài Thơ Về Tình Yêu Của Xuân Quỳnh Ý NghĩaThơ Của Xuân Quỳnh Về Tình Yêu Thi VịThơ Hay Về Tình Yêu Của Xuân QuỳnhCác Bài Thơ Tình Của Xuân Quỳnh Hay Nhất Thơ Xuân Quỳnh Viết Cho Lưu Quang Vũ Thơ Thả Thính Của Xuân Quỳnh Thú VịNhững Câu Nói Hay Về Tình Yêu Của Xuân QuỳnhBài Thơ Tình Cuối Mùa Thu Của Xuân Quỳnh Lãng Mạn Nếu Xuân Diệu được mệnh danh là ông hoàng của thơ tình thì Xuân Quỳnh cũng được ưu ái gọi là nữ hoàng của tình yêu. Thơ tình của bà nhiều, hay và đầy quyến rũ, hãy cùng khám phá ngay những bài thơ về tình yêu của Xuân Quỳnh nổi tiếng nhất nhé! Sân ga chiều em đi Sân ga chiều em điMênh mang màu nắng nhạtBụi bay đầy ba lôBụi cay xè con mắt Sân ga chiều em điGạch dưới chân im lặngBóng anh in thành tàuTóc anh xoà ngang trán Sân ga chiều em điBàn tay da diết nắmVừa thoáng tiếng còi tàuLòng đã Nam đã Bắc Anh thương nơi em quaNhững phố phường nhộn nhịpBỡ ngỡ trong ánh đènCòn lạ người lạ tiếng Anh thương nơi em quaNhững sương chiều mưa tốiDặm đường xa nắng dãiChuyến phà con nước dâng Em xao xuyến trong lòngNhớ về nơi ta ởMùa thu vàng đường phốLá bay đầy lối qua Ngọn đèn và trang thơTiếng thở đều con nhỏMàu hoa trên cửa sổQuán nước chè mùa đông Con tàu và dòng sôngRa đi rồi trở lạiHà Nội ơi Hà NộiSân ga chiều em đi Sóng Dữ dội và dịu êmỒn ào và lặng lẽSông không hiểu nổi mìnhSóng tìm ra tận bểÔi con sóng ngày xưaVà ngày sau vẫn thếNỗi khát vọng tình yêuBồi hồi trong ngực trẻTrước muôn trùng sóng bểEm nghĩ về anh, emEm nghĩ về biển lớnTừ nơi nào sóng lên?Sóng bắt đầu từ gióGió bắt đầu từ đâu?Em cũng không biết nữaKhi nào ta yêu nhauCon sóng dưới lòng sâuCon sóng trên mặt nướcÔi con sóng nhớ bờNgày đêm không ngủ đượcLòng em nhớ đến anhCả trong mơ còn thứcDẫu xuôi về phương bắcDẫu ngược về phương namNơi nào em cũng nghĩHướng về anh – một phươngỞ ngoài kia đại dươngTrăm nghìn con sóng đóCon nào chẳng tới bờDù muôn vời cách trởCuộc đời tuy dài thếNăm tháng vẫn đi quaNhư biển kia dẫu rộngMây vẫn bay về xaLàm sao được tan raThành trăm con sóng nhỏGiữa biển lớn tình yêuĐể ngàn năm còn vỗ Chồi biếc Dưới hai hàng câyTay ấm trong tayCùng anh sóng bướcNắng đùa mái tócChồi biếc trên câyLá vàng bay bayNhư ngàn cánh bướm Lá vàng rụng xuốngCho đất thêm mầuCó mất đi đâuNhựa lên chồi biếc Này anh, em biếtRồi sẽ có ngàyDưới hàng cây đâyTa không còn bướcNhư người lính gácĐã hết phiên mìnhNhư lá vàng rụngCho trời thêm xanh Và đời mai sauTrên đường này nhỉNhững đôi tri kỷSóng bước qua đâyLá vàng vẫn bayChồi non lại biếc Cập nhật thông tin đầy đủ về 🍃Thơ Xuân Quỳnh 🍃Tác Giả, Tác Phẩm Chùm Thơ Xuân Quỳnh Tình Yêu Và Nỗi Nhớ Hay Đặc Sắc Trong chặng đường thơ ca của mình, thơ tình của Xuân Quỳnh đã có tiếng nói mới, luôn bày tỏ khát vọng tình yêu của một trái tim phụ nữ mãnh liệt mà chân thành, tự nhiên mà hồn hậu đến lạ kỳ! Hãy cùng thưởng thức chùm thơ Xuân Quỳnh tình yêu và nỗi nhớ hay đặc sắc sau đây để cảm nhận rõ hơn nhé! Anh Cây bút gẫy trong tayCặn mực khô đáy lọÁnh điện tắt trong phòngAnh về từ đường phốAnh về từ trận gióAnh về từ cơn mưaTừ những ngày đã quaTừ những ngày chưa tớiTừ lòng em nhức nhối… Thôi đừng buồn nữa anhTấm rèm cửa màu xanhTrang thơ còn viết dởTách nước nóng trên bànVà lòng em thương nhớ… Ở ngoài kia trời gióỞ ngoài kia trời mưaCây bàng đêm ngẩn ngơNước qua đường chảy xiếtTóc anh thì ướt đẫmLòng anh thì cô đơnAnh cần chi nơi emSao mà anh chẳng nói Anh, con đường xa ngáiAnh, bức vẽ không màuAnh, nghìn nỗi lo âuAnh, dòng thơ nổi gió…Mà em người đời thườngBiết là anh có ở! Dẫu em biết chắc rằng anh trở lại Thị trấn nào anh đến chiều nayMảnh tường vắng, mùa đông giá rétDẫu em biết không phải là vĩnh biệtVẫn thấy lòng da diết lúc chia xa Xóm làng nào anh sẽ đi quaNhững đồng lúa, vườn cây, bờ bãi…Dẫu em biết rằng anh trở lạiNgọn gió buồn vẫn thổi phía không anh. Thời gian trôi theo cánh cửa một mìnhHạt mưa bụi rơi thầm trên mái ngóiTờ lịch mỏng bay theo lòng ngóng đợiMột con đường vời vợi núi cùng sông Gọi ngàn lần tên anh vẫn là khôngChỉ lá rụng dạt dào lối phốDẫu em biết rằng anh, anh cũng lòng em nào có lúc nguôi quên. Tháng năm Giấc ngủ vừa chợp quaNắng đã về trước cửaĐêm ngắn phút gần nhauNgày dài như nỗi nhớNước sôi ngầu bọt thauLuộc mình con cá nhỏCon cua chín vàng maiẨn vào trong cụm lúaCỏ dại không người cheRã rời mang sắc úa…Nhưng hãy nghe hãy ngheTrên những cành phượng đỏTrong những đầm sen mởHương tháng năm lan xaMầu tháng năm rực rỡTơ trời giăng ngoài sânCây bàng xoè trước ngõĐêm xanh vời trăng saoCon ve vàng lột vỏCon chim tha rác vềTháng năm – mùa sinh nởTình yêu như tháng nămMang gió nồng nắng lửaAnh hãy là đầm senAnh hãy là phượng đỏ Tình ca trong lòng vịnh Em về hoa trắng dâu daVỉa than đen óng, chuyến phà nước êmEm về bãi cát chao nghiêngĐảo xanh in bóng con thuyền nhấp nhôNắng hồng cho áo nhanh khôBông hoa cúc biển mùa thu nở rồiChùm sim chín ở ven đồiLặng nghe tiếng hát đưa nôi dặt dìuĐã thương mấy núi cũng trèoMấy sông cũng lội, mấy đèo cũng qua Bình yên trên những mái nhàVịnh xanh nước lặng, buồm xa cuối trờiBiết ơn hạt muối mặn mòiVới gừng cay để cho người nhớ nhauXin đừng nhắc chuyện xưa sauHãy vui với sóng với tàu với emVịnh này vịnh của con timCủa tình yêu, của ấm êm cuộc đờiNhìn đâu cũng thấy nụ cườiHàng phi lao hát những lời mát xanhMột bên biển, một bên anhEm yêu giây phút chúng mình có nhauNgàn xưa cho tới mai sauVịnh xanh như buổi ban đầu tình yêu. Các Bài Thơ Về Tình Yêu Của Xuân Quỳnh Ý Nghĩa Lắng đọng cảm xúc cùng các bài thơ về tình yêu của Xuân Quỳnh ý nghĩa sau đây. Thơ tình tôi viết Thơ tình tôi viết cho aiGiữa muôn sóng nước nơi ngoài đảo xa Lán che, công sự là nhàNhớ thương cất đáy ba lô theo cùngMột mảnh vườn, một dòng sôngMặt người con gái như vầng trăng thu Gửi ai tôi viết dòng thơĐến nơi biên giới mịt mờ mây bayNúi cao, rừng rậm, sương dàyCùng cây súng thức đêm ngày khôn nguôi. Thương về mặt nước giếng thơiHoa ngâu thơm suốt dặm dài tiễn đưa. Biết bao khao khát đợi chờNúi xa, biển rộng, nắng mưa mấy thờiThơ tình tôi viết cho tôiQua cay đắng với buồn vui đã nhiềuVẫn còn nguyên vẹn niềm yêuNhư cây tứ quí đất nghèo nở hoa. Ơn người gió lạnh sương saCho tôi ở dưới mái nhà bình yênMực thơm, giấy trắng ngọn đènDòng thơ tôi viết thâu đêm tặng người. Thơ tình cho bạn trẻ Vẫn con đường, vạt cỏ tuổi mười lămMặt hồ rộng, gió đùa qua kẽ láLời tình tự trăm lần trên ghế đáBiết lời nào giả dối với lời yêu… Tôi đã qua biết mấy buổi chiềuBao hồi hộp, lo âu và hạnh phúcTôi trăn trở nhiều đêm cùng hoa cúcĐợi tiếng gà đánh thức sự bình yên Dòng sông này, bãi cát, cánh buồm quenHoa lau trắng suốt một thời quá khứTôi đã đi đến tận cùng xứ sởĐến tận cùng đau đớn, đến tình yêu Buổi chiều này sặc sỡ như thêuMuôn màu áo trong hoàng hôn rạng rỡBàn tay ấm, mái tóc mềm buông xoãÁnh mắt nhìn như chấp cả vô biênChẳng có thời gian, chẳng có không gianChỉ tuổi trẻ, chỉ tình yêu vĩnh viễn. Người mới đến những nơi tôi từng đếnLại con đường vạt cỏ tuổi mười lămLại hàng cây nghe tiếng thì thầmLời thành thật, dối lừa trên ghế đá… Nào hạnh phúc, nào là đổ vỡTôi thấy lòng lo sợ không đâuMuốn giãi bày cùng ai đó đôi câuVề tất cả những gì tôi sẽ trảiMong rút ngắn dặm đường xa ngáiĐể cho người tới đích bớt gian truânBao khổ đau, sung sướng đời mìnhXin tặng bạn làm bước thang hạnh phúc Nhưng tôi biết chẳng giúp gì ai đượcNhững vui buồn muôn thuở cứ đi qua Hát ru chồng những đêm khó ngủ Anh không ngủ được ư anh?Để em mở quạt quấn mành lên choLặng sao cái gió mặt hồGhét sao cái nóng đầu mùa đã ghê!Đoàn thương binh mới trở vềĐánh nhau trước cửa hàng bia lúc chiều Anh không ngủ được anh yêu?Nghe chi con lũ đang chiều nước dângNgày mai cây lúa lên đòngLại xanh như đã từng không mất mùaCon sông bạn với con đòCon người bạn với câu hò trên sông. Ngủ đi, em khép cửa phòngĐể em lên gác em trông xem nàoAi đồn rằng cọ cháy caoNgười dân Vĩnh Phú đốt bao nhiêu đồiHình như lửa đã tắt rồiGió không thổi nữa anh ơi yên lòng Thương gì người đói lang thangXin ăn trên khắp phố phường ngoài kiaNgủ đi anh hãy ngủ yênRồi mai họ sẽ trở về quê thôiLòng thương chỉ nói bằng lờiLấy đâu ra gạo cho người được no Khuya rồi anh hãy ngủ điĐể em trở dậy em che bớt đènĐứa nào nó nói cùng anhCái tin chết của bạn mình vừa xongChắc là đường đất khó khănNên thư từ chẳng thể năng gửi vềAnh ơi anh hãy ngủ điThằng con ta nó nằm mê đó màNgày chơi súng giả ba lôLàm anh giải phóng hét hò suốt thôiMười năm sau lớn lên rồiSẽ quên đi những trò chơi bây giờ Ngủ đi anh, hãy ngủ đi… Tìm hiểu thêm về ❤️️Thơ Lưu Quang Vũ ❤️️Tác Giả, Tác Phẩm + Tuyển Tập Thơ Hay Thơ Của Xuân Quỳnh Về Tình Yêu Thi Vị Tiếp tục là các bài thơ của Xuân Quỳnh về tình yêu thi vị nhất, cùng đón đọc nhé! Em đến những nơi anh qua Em đến những nơi anh quaNên gặp anh em chẳng gặpThầm nhớ dấu chân trên đấtDẫu đường đầy vết đạn bom Em dừng chân bên cửa sôngNghe gió xa về bát ngátDáng anh như một cánh buồmVượt tầm thuỷ lôi phía trước Chiếc cầu ngang sông em bướcNhớ chuyến phà đêm anh quaGiữa bom đạn giặc như mưaQuyết liệt giành từng sải nước Bát cơm ăn trên mặt đấtNghĩ đến bát cơm trộn cátNắng gió trải khắp đồi câyThương căn hầm anh ngột ngạt Tháng tám về cùng biển độngBão cuồn cuộn từ ngoài khơiLòng đất rùng rùng bom giặcNgủ yên sao được anh ơi! Tháng năm rát mặt gió làoHoa héo trước khi hoa nởTrận địa anh bên Trường SơnĐứng vững giữa vòng toạ độ Bãi dương trải bọt na panXen lẫn bốn bề cỏ mọcPháo ơi giờ chuyển về đâuThương anh xém ngang mái tóc! Thời gian không gian cách xaNhớ đến anh em chỉ nhớNét mặt vừa quen vừa lạTrẻ như mặt những anh hùng. Ghét Một tiếng cười khanh kháchTừ phòng múa vọng sangAnh cau mặt ngừng đànVà quát to “Trật tự! Cười thì như chợ vỡNhảy với múa suốt ngàyTôi có con sau nàySẽ cho làm nghề khác!” Cô lườm sang phòng nhạcRõ ghét cái anh chàngChẳng nghĩ lúc cưa đànLàm người ta mất ngủ Lúc nào cũng nhăn nhóCó mấy lúc cười đâuMình có con ngày sauSẽ không cho học nhạc Hai người luôn xung khắcThường cố chấp lẫn nhauMột cử chỉ không đâuCũng lọt vào con mắt Một hôm, dưới dàn nhạcAnh bỗng ngước nhìn lênĐẹp sao! Anh thầm khenMột dáng người con gái Cả cuộc đời mở hộiTrên tà áo bay bayCả đất trời quay quayTrong bước ai uyển chuyển Tiếng đàn anh luyến luyếnNghe đầm ấm ngọt ngàoLòng cô bỗng xôn xaoSay mê theo nhịp múa Và từ sau hôm đóHọ sánh bước bên nhauAnh cúi sát mái đầuCùng người yêu anh nói“Nếu anh có con gáiNó sẽ múa như em”Cô mỉm cười tiếp thêm“Trai, em cho học nhạc” Niềm yêu lên khoé mắtVằng vặc ánh trăng đêmAi biết đâu chữ “ghét”Là nhịp cầu nối duyên Có một thời như thế Có một thời vừa mới bước raMùa xuân đã gọi mời trước cửaChẳng ngoái lại vết chân trên cỏVườn hoa nào cũng ở phía mình chẳng xa, núi không mấy cách đáy mắt trời xanh là vĩnh viễnTrang nhật ký xé trăm lần lại viếtTình yêu nào cũng tha thiết như một thời ngay cả nỗi đauCũng mạnh mẽ ồn ào không giấu nổiMơ ước viễn vông, niềm vui thơ dạiTuổi xuân mình tưởng mãi vẫn tươi xanhVà tình yêu không ai khác ngoài anhNgười trai mới vài lần thoáng gặpLuôn hy vọng để rồi luôn thất vọngTôi đã cười đã khóc những không đâuMột vầng trăng niên thiếu ở trên đầuMột vạt đất cỏ xanh rờn trước mặt…Mái tóc xanh bắt đầu pha sợi bạcNỗi vui buồn cũng khác những ngày xưaChi chút thời gian từng phút từng giờNhư kẻ khó tính từng hào keo kiệtTôi biết chắc mùa xuân rồi cũng hếtHôm nay non, mai cỏ sẽ đã đi mấy chặng đường xaVượt mấy núi mấy rừng qua mấy biểnNiềm mơ ước gửi vào trang viếtNỗi đau buồn dồn xuống đáy tâm tưEm yêu anh hơn cả thời xưaCái thời tưởng chết vì tình áiEm chẳng chết vì anh, em chẳng đổiEm cộng anh vào với cuộc đời emEm biết quên những chuyện đáng quênEm biết nhớ những điều em phải nhớHoa cúc tím trong bài hát cũDẫu vẫn là cung bậc của ngày xưaQuá khứ đáng yêu, quá khứ đáng tôn thờNhưng đâu phải là điều em luyến tiếc. Thơ Hay Về Tình Yêu Của Xuân Quỳnh Mời bạn thưởng thức ngay các bài thơ hay về tình yêu của nữ thi sĩ Xuân Quỳnh. Bao giờ ngâu nở hoa Những bông hoa nho nhỏChỉ có chút hương đầmẨn vào trong kẽ láNhư mối tình lặng câm Vượt qua tháng qua nămVượt qua đồi qua suốiBỗng gặp một mùi hươngNhư lời yêu thầm gọiNhư ánh đèn chờ đợiNhư ánh mắt bao dungTrong cơn khát cháy lòngBỗng tìm ra nguồn nước… Mùi hương không hẹn trướcTình yêu đến bất ngờEm đâu biết bao giờMùa hoa ngâu ấy nởAnh như cây đàn khoáSợi dây còn ngân vangEm đi hết lòng emLại gặp lời hát đóHoa ngâu ở nơi nàoEm cũng không biết nữaEm chỉ biết tình emNhư ngâu vàng vẫn nở Thơ viết tặng anh Tháng mười trời trải nắng hanhCó cô hàng phố phơi chăn trước thềmGió qua lay động bức rèmTấm gương trong suốt ánh đèn nê-ông Tôi không có một căn phòngLang thang suốt những năm ròng tuổi thơGia tài là mấy bài thơDẫu bao người đọc vẫn chờ đợi aiNúi cao biển rộng sông dàiTôi đi khắp chốn tìm người tôi yêu Tấm khăn và những đường thêuNghe trong điệu hát những điều say mê“Có anh dũng sĩ trở vềTấm huân chương dưới nắng hè chói chang” Đêm dài thức nhớ lang thangNgười yêu tôi với con đường mùa đôngAnh là của những dòng sôngCủa miền gió cát, của vùng bão mưaAnh là của những bài thơCòn phần nào để bây giờ của em Ở bên hàng phố trước thềmHoa phong lan, điệu nhạc êm buổi chiềuVị chua là bát canh riêuVị cay là trái hạt tiêu đất mình Em không có đến bức mànhĐể che nắng gió cho anh tháng ngàyGia tài chỉ có bàn tayĐường gân xanh, vết chai dày từ xưaGia tài chỉ có bài thơBao năm viết để bây giờ tặng anh Đọc hiểu bài 🌿Tiếng Gà Trưa [Xuân Quỳnh] 🌿 Nội Dung Bài Thơ, Phân Tích Các Bài Thơ Tình Của Xuân Quỳnh Hay Nhất Đâu là các bài thơ tình yêu của Xuân Quỳnh hay nhất, đọc ngay phần chia sẻ sau đây để biết chi tiết nhé! Nếu ngày mai em không làm thơ nữa Nếu ngày mai em không làm thơ nữaCuộc sống trở về bình yênNgày nối nhau trên đường phố êm đềmKhông nỗi khổ không niềm vui kinh ngạc Trận mưa xuân dẫu làm áo ướtNhưng lòng em còn cảm xúc chi đâuMùa đông về quên nỗi nhớ nhauKhông xôn xao khi nắng hè đến sớmChuyện hôm nay sẽ trở thành kỷ niệmMàu phượng chẳng nồng nàn trên lối ta đi Gió thổi nơi này không lạnh tới nơi kiaLời nói tâm tình trở nên nhạt nhẽoNghe tiếng con tàu em không thể hiểuTấm lòng anh trong mỗi chuyến đi xaEm không còn thấy nhớ những sân gaNhững nơi đã đi, những nơi chưa hề đếnKhát vọng anh dẫu hoà trong sóng biểnSóng xô bờ chẳng rộn đến tâm tư Một ngày nao đọc lại dòng thơÂm điệu ấy chẳng còn gieo tiếng nhạcChất men nào làm em choáng vángCũng phai dần theo những tháng năm xaNhư hòm thư không còn một phong thưHết ngọn lửa lạ lùng, thôi màu mây phiêu bạtÔi trời xanh – xin trả cho vô tậnTrời không xanh trong đáy mắt em xanhVà trong em không thể còn anhNếu ngày mai em không làm thơ nữa! Thương về ngày trước Bao người yêu đi tiễn đưa nhauNhững chuyến xe khuất về biên giớiNgười yêu tôi trước cũng là bộ độiNgày lên đường tôi chẳng tiễn chân theo Ngày ấy, nào anh đã có em đâu!Tuổi mười sáu ghi nhiều nhật kýNhững làng phố, những tình yêu thơ trẻCó dòng nào trong đó nhắc tên em? Chuyện qua rồi, anh cũng đã quênChẳng dám trách, chỉ thoáng buồn nho nhỏLòng những muốn trở thành ngọn cỏBên lề đường ngày đó tiễn anh điMuốn thành rừng muôn tán lá chở cheMuốn thành suối giữa đường xa nắng rátKhi anh ngủ em muốn thành bài hátHát ru lời của mẹ ngày xưaCơn sốt rừng vàng mắt sạm daEm, đồng đội sẻ cùng anh ca nướcLàm hạt bụi dưới chân anh bướcLàm mái nhà che những cơn mưaBao gạo quàng vai trong cơn đói sớm trưaLàm ánh lửa giữa rừng khuya phía trướcLòng em thương làm sao mà nói đượcNhư trời xanh vô tận mãi màu xanh Dẫu bây giờ em đã ở bên anhChung lo lắng, chung vui buồn, mơ ướcEm vẫn cứ thương về ngày trướcNgười yêu em thuở ấy có em đâu… Thơ Xuân Quỳnh Viết Cho Lưu Quang Vũ Sưu tầm những bài thơ Xuân Quỳnh viết cho Lưu Quang Vũ – chồng của mình. Hoa cúc xanh Hoa cúc xanh có hay là không cóTrong lầm lầy tuổi nhỏ của anh xưaMột dòng sông lặng chảy từ xaThung lũng vắng sương bay đầy cửa sổ Hoa cúc xanh có hay là không cóMột ngôi trường bé nhỏ cuối ngàn xaMơ ước của người hay mơ ước của hoaMà tươi mát mà dịu dàng đến thế Cỏ mới mọc con chim rừng thơ béNước trong ngần thầm thì với ngàn lauTrái tim ta như nắng thuở ban đầuChưa chút gợn một lần cay đắng Trên thềm cũ mùa thu vàng gió nắngĐời yên bình chưa có những chia xaKhắp mặt đầm xanh biếc một màu hoaHương thơm ngát cả một vùng xứ sởNhững cô gái da mịn màng như lụaNhững chàng trai đang độ tuổi hai mươiNgười yêu người, yêu hoa cỏ đất đaiNhững câu chuyện xoay quanh mùa hái quả… Hoa cúc xanh có hay là không cóTháng năm nào ấp ủ thuở ngây thơCó hay không thung lũng của ngày xưaAnh đã ở và em thường tới đóChâu chấu xanh, chuồn chuồn kim thắm đỏNhững ngả đường phơ phất gió heo mayCả một vùng vương quốc tuổi thơ ngâyBao mơ ước mượt mà như lá cỏ… Anh đã nghĩ chắc là hoa đã cóMọc xanh đầy thung lũng của ta xưa. Bàn tay em Gia tài em chỉ có bàn tayEm trao tặng cho anh từ ngày ấyNhững năm tháng cùng nhau anh chỉ thấyQuá khứ dài là mái tóc em đenVui, buồn trong tiếng nói, nụ cười emQua gương mặt anh hiểu điều lo lắngQua ánh mắt anh hiểu điều mong ngóngAnh nghĩ gì khi nhìn xuống bàn tay? Bàn tay em ngón chẳng thon dàiVết chai cũ, đường gân xanh vất vảEm đánh chắt chơi chuyền thuở nhỏHái rau rền rau rệu nấu canhTập vá may, tết tóc một mìnhRồi úp mặt lên bàn tay khóc mẹ Đường tít tắp, không gian như bểAnh chờ em cho em vịn bàn tayTrong tay anh, tay của em đâyBiết lặng lẽ vun trồng gìn giữTrời mưa lạnh tay em khép cửaEm phơi mền vá áo cho anhTay cắm hoa, tay để treo tranhTay thắp sáng ngọn đèn đêm anh đọcNăm tháng đi qua mái đầu cực nhọcTay em dừng trên vầng trán lo âuEm nhẹ nhàng xoa dịu nỗi đauVà góp nhặt niềm vui từ mọi ngảKhi anh vắng bàn tay em biết nhớLấy thời gian đan thành áo mong chờLấy thời gian em viết những dòng thơĐể thấy được chúng mình không cách trở…Bàn tay em, gia tài bé nhỏEm trao anh cùng với cuộc đời em. Trời trở rét Sao không cài khuy áo lại anhTrời lạnh đấy, hôm nay trời trở rétGió nhiều quá phòng trở nên chật hẹpBụi mù ngoài đường phố ít người qua Em từ nhà ra tới ngã tưGặp đèn đỏ trước hàng đinh thứ nhấtChờ sang đường đèn xanh vừa bậtEm lại quay về, thành phố mùa đông Em đi qua hiệu sách ngoại vănCô bán sách ngồi sau quầy lặng lẽTrong tủ kính sách nằm yên tĩnh thếNào ai hay bão táp ở từng trang Đến hay là mặt nước hồ GươmVừa xanh đấy như lòng người dễ hiểuTrời trở gió, hồ trở nên mềm yếuNên đổi thay rồi một sắc ưu tư Chỉ vui là những gánh hàng hoaRét nóng mặc thế nào hoa cũng nởHoa mỉm cười giễu người qua phốĐang giấu trong áo ấm niềm lo Em thấy mình cũng thật vẩn vơLại đi thương cây bàng trước cửaCây dù nhỏ, gió dù gió dữHết mùa này cây lại lên xanh Sao không cài khuy áo lại anhTrời lạnh đấy, hôm nay trời trở rét… Chỉ có sóng và em Đã xa rồi căn phòng nhỏ của emNơi che chở những người thương mến nhấtCon đường nắng, dòng sông trước mặtChuyến phà đông. Nỗi nhớ cứ quay về Đêm tháng năm hoa phượng nở bên hèTrang giấy trắng bộn bề bao ký ứcNgọn đèn khuya một mình anh thứcNghe tin đài báo nóng lại thương con Anh yêu ơi, hãy tha lỗi cho emNếu đôi lúc giận hờn anh vô cớNhững bực dọc trong ngày vất vảLàm anh buồn mà em có vui đâu Chỉ riêng điều được sống cùng nhauNiềm sung sướng với em là lớn nhấtTrái tim nhỏ nằm trong lồng ngựcGiây phút nào tim đập chẳng vì anh Một trời xanh, một biển tận cùng xanhVà gió thổi và mây bay về núiLời thương nhớ ngàn lần em muốn nóiNhưng bây giờ chỉ có sóng và em… Đừng vội bỏ qua chùm ❤️️Thơ Lưu Quang Vũ Viết Cho Xuân Quỳnh ❤️️ Bên Cạnh Tập Thơ Xuân Quỳnh Về Tình Yêu Thơ Thả Thính Của Xuân Quỳnh Thú Vị Nếu bạn đang tìm kiếm các bài thơ thả thính của Xuân Quỳnh thú vị thì đừng nên bỏ qua gợi ý dưới đây. Nói cùng anh Em biết đấy là điều đã cũChuyện tình yêu, quan trọng gì đâuSự gắn bó giữa hai người xa lạNỗi vui buồn đem chia sẻ cùng nhau Em đâu dám nghĩ là vĩnh viễnHôm nay yêu, mai có thể xa rồiNiềm đau đớn tưởng như vô tậnBỗng có ngày thay thế một niềm vui Điều hôm nay ta nói, ngày maiNgười khác lại nói lời yêu thuở trướcĐời sống chẳng vô cùng, em biếtCâu thơ đâu còn mãi ngày sau Chẳng có gì quan trọng lắm đâuNhư không khí như màu xanh lá cỏNhiều đến mức tưởng như chẳng cóTrước cuộc đời rộng lớn mênh mang Nhưng lúc này anh ở bên emNiềm vui sướng trong ta là có thậtNhư chiếc áo trên tường như trang sáchNhư chùm hoa mở cánh trước hiên nhà Em hiểu rằng mỗi lúc đi xaTình anh đối với em là xứ sởLà bóng rợp trên con đường nắng lửaTrái cây thơm trên miền đất khô cằn Đấy tình yêu, em muốn nói cùng anhNguồn gốc của muôn ngàn khát vọngLòng tốt để duy trì sự sốngCho con người thực sự Người hơn. Tự hát Chả dại gì em ước nó bằng vàngTrái tim em, anh đã từng biết đấyAnh là người coi thường của cảiNên nếu cần anh bán nó đi ngayEm cũng không mong nó giống mặt trờiVì sẽ tắt khi bóng chiều đổ xuốngLại mình anh với đêm dài câm lặngMà lòng anh xa cách với lòng emEm trở về đúng nghĩa trái timBiết làm sống những hồng cầu đã chếtBiết lấy lại những gì đã mấtBiết rút gần khoảng cách của yêu tinEm trở về đúng nghĩa trái-tim-emBiết khao khát những điều anh mơ ướcBiết xúc động qua nhiều nhận thứcBiết yêu anh và biết được anh yêuMùa thu nay sao bão giông nhiềuNhững cửa sổ con tàu chẳng đóngDải đồng hoang và đại ngàn tối sẫmEm lạc loài giữa sâu thẳm rừng anhEm lo âu trước xa tắp đường mìnhTrái tim đập những điều không thể nóiTrái tim đập cồn cào cơn đóiNgọn lửa nào le lói giữa cô đơnEm trở về đúng nghĩa trái-tim-emLà máu thịt, đời thường ai chẳng cóCũng ngừng đập lúc cuộc đời không còn nữaNhưng biết yêu anh cả khi chết đi rồi Lại bắt đầu Lại bắt đầu từ những trang giấy trắngLại ngọn đèn, màu mực những câu thơLại nhịp đập bắt đầu, tim rạo rựcTrước biết bao nao nức với mong chờ Một con tàu chuyển bánh ngoài gaLàn nước mới, trời xanh và mây trắngNgô non mướt, bãi cát vàng đầy nắngNhư chưa hề có mùa lũ đi qua. Như chưa hề có nỗi đau xưaLòng thanh thản trong tình yêu ngày quá khứ ra đi cùng gió thổiThời gian trôi, ký ức sẽ phai nhoà. Những mùa sen, mùa phượng đã xaTrên khắp nẻo lại bắt đầu mùa cúcRồi hoa đào lại tươi hồng nô nứcNhư chưa hề biết đến tàn phai. Tay trong tay tôi đã bên ngườiTôi chẳng nói điều chi về vĩnh viễnVì mỗi sáng khi mặt trời hiển hiệnLà một ngày tôi lại bắt đầu yêu. Những Câu Nói Hay Về Tình Yêu Của Xuân Quỳnh Là nữ hoàng thơ tình nên khi nói về tình yêu, Xuân Quỳnh đã nói thông qua các câu thơ tình nổi tiếng như sau Thuyền và biển Em sẽ kể anh ngheChuyện con thuyền và biển“Từ ngày nào chẳng biếtThuyền nghe lời biển khơiCánh hải âu, sóng biếcĐưa thuyền đi muôn nơiLòng thuyền nhiều khát vọngVà tình biển bao laThuyền đi hoài không mỏiBiển vẫn xa… còn xaNhững đêm trăng hiền từBiển như cô gái nhỏThầm thì gửi tâm tưQuanh mạn thuyền sóng vỗCũng có khi vô cớBiển ào ạt xô thuyềnVì tình yêu muôn thuởCó bao giờ đứng yên?Chỉ có thuyền mới hiểuBiển mênh mông nhường nàoChỉ có biển mới biếtThuyền đi đâu, về đâuNhững ngày không gặp nhauBiển bạc đầu thương nhớNhững ngày không gặp nhauLòng thuyền đau – rạn vỡNếu từ giã thuyền rồiBiển chỉ còn sóng gió”Nếu phải cách xa anhEm chỉ còn bão tố. Hoa cỏ may Cát vắng, sông đầy, cây ngẩn ngơ,Không gian xao xuyến chuyển sang mình ai gọi sau vòm lá,Lối cũ em về nay đã thu. Mây trắng bay đi cùng với gió,Lòng như trời biếc lúc nguyên cay gửi lại bao mùa cũ,Thơ viết đôi dòng theo gió xa. Khắp nẻo dâng đầy hoa cỏ mayÁo em sơ ý cỏ găm đầyLời yêu mỏng mảnh như màu khói,Ai biết lòng anh có đổi thay? Tìm hiểu chi tiết tác phẩm 🌊Sóng [Xuân Quỳnh] 🌊Nội Dung, Ý Nghĩa Bài Thơ Tình Cuối Mùa Thu Của Xuân Quỳnh Lãng Mạn Gửi tặng bạn đọc của bài Thơ tình cuối mùa thu của Xuân Quỳnh lãng mạn. Đặc biệt bài thơ này đã được nhạc sĩ Phan Huỳnh Điểu phổ nhạc thành bài hát Thư tình cuối mùa thu. Thơ tình cuối mùa thu Cuối trời mây trắng bayLá vàng thưa thớt quáPhải chăng lá về rừngMùa thu đi cùng láMùa thu ra biển cảTheo dòng nước mênh mangMùa thu vào hoa cúcChỉ còn anh và em Chỉ còn anh và emLà của mùa thu cũChợt làn gió heo mayThổi về xao động cảLối đi quen bỗng lạCỏ lật theo chiều mâyĐêm về sương ướt máHơi lạnh qua bàn tay Tình ta như hàng câyĐã qua mùa gió bãoTình ta như dòng sôngĐã yên ngày thác lũ Thời gian như là gióMùa đi cùng tháng nămTuổi theo mùa đi mãiChỉ còn anh và em Chỉ còn anh và emCùng tình yêu ở lại…– Kìa bao người yêu mớiĐi qua cùng heo may Thơ Ngắn Tình Yêu Của Xuân Quỳnh! Nếu thi ca Việt Nam mãi say đắm một Xuân Diệu – ông hoàng của thơ tình thì cũng không bao giờ quên được một Xuân Quỳnh – nữ hoàng của tình yêu. Thơ của bà nhiều, hay và đầy quyến rũ về tình yêu, một tình yêu khát vọng. Những bài thơ tình nóng bỏng mà dịu dàng, mãnh liệt mà hồn hậu của Xuân Quỳnh vẫn luôn là những sợi dây tình cảm giăng mắc chốn trần gian và ở mãi nơi “vườn trần” Xuân Diệu. Trong chặng đường thơ ca của mình, thơ tình của Xuân Quỳnh đã có tiếng nói mới Trực tiếp bày tỏ khát vọng tình yêu của một trái tim phụ nữ mãnh liệt mà chân thành, tự nhiên mà hồn hậu đến lạ kỳ! Cùng với “Thuyền và Biển”, “Sóng” được in trong tập “Hoa dọc chiến hào” 1968, là những bài thơ tình được xem là hay nhất của Xuân Quỳnh nói riêng và thơ tình Việt Nam đương đại nói chung. Ở đây, chúng ta sẽ được cảm nhận vẻ đẹp của một tâm hồn phụ nữ luôn chân thành, đắm thắm, hồn hậu và trĩu nặng yêu thương, dám bày tỏ những khát vọng mãnh liệt trong của mình trong tình yêu và diễn đạt được trọn vẹn tình yêu ấy. Và ngay bây giờ, dưới đây là những bài thơ tình yêu và nỗi nhớ hay nhất của Xuân Quỳnh chúng tôi muốn chia sẻ đến các bạn. Nói Cùng Anh Xuân Quỳnh Em biết đấy là điều đã cũ Chuyện tình yêu, quan trọng gì đâu Sự gắn bó giữa hai người xa lạ Nỗi vui buồn đem chia sẻ cùng nhau Em đâu dám nghĩ là vĩnh viễn Hôm nay yêu, mai có thể xa rồi Niềm đau đớn tưởng như vô tận Bỗng có ngày thay thế một niềm vui Điều hôm nay ta nói, ngày mai Người khác lại nói lời yêu thuở trước Đời sống chẳng vô cùng, em biết Câu thơ đâu còn mãi ngày sau Chẳng có gì quan trọng lắm đâu Như không khí như màu xanh lá cỏ Nhiều đến mức tưởng như chẳng có Trước cuộc đời rộng lớn mênh mang Nhưng lúc này anh ở bên em Niềm vui sướng trong ta là có thật Như chiếc áo trên tường như trang sách Như chùm hoa mở cánh trước hiên nhà Em hiểu rằng mỗi lúc đi xa Tình anh đối với em là xứ sở Là bóng rợp trên con đường nắng lửa Trái cây thơm trên miền đất khô cằn Đấy tình yêu, em muốn nói cùng anh Nguồn gốc của muôn ngàn khát vọng Lòng tốt để duy trì sự sống Cho con người thực sự Người hơn Thơ Tình Cuối Mùa Thu Xuân Quỳnh Cuối trời mây trắng bay Lá vàng thưa thớt quá Phải chăng lá về rừng Mùa thu đi cùng lá Mùa thu ra biển cả Theo dòng nước mênh mang Mùa thu vào hoa cúc Chỉ còn anh và em Chỉ còn anh và em Là của mùa thu cũ Chợt làn gió heo may Thổi về xao động cả Lối đi quen bỗng lạ Cỏ lật theo chiều mây Đêm về sương ướt má Hơi lạnh qua bàn tay Tình ta như hàng cây Đã qua mùa gió bão Tình ta như dòng sông Đã yên ngày thác lũ Thời gian như là gió Mùa đi cùng tháng năm Tuổi theo mùa đi mãi Chỉ còn anh và em Chỉ còn anh và em Cùng tình yêu ở lại… – Kìa bao người yêu mới Đi qua cùng heo may Dẫu Em Biết Chắc Rằng Anh Trở Lại Xuân Quỳnh Thị trấn nào anh đến chiều nay Mảnh tường vắng, mùa đông giá rét Dẫu em biết không phải là vĩnh biệt Vẫn thấy lòng da diết lúc chia xa Xóm làng nào anh sẽ đi qua Những đồng lúa, vườn cây, bờ bãi… Dẫu em biết rằng anh trở lại Ngọn gió buồn vẫn thổi phía không anh. Thời gian trôi theo cánh cửa một mình Hạt mưa bụi rơi thầm trên mái ngói Tờ lịch mỏng bay theo lòng ngóng đợi Một con đường vời vợi núi cùng sông Gọi ngàn lần tên anh vẫn là không Chỉ lá rụng dạt dào lối phố Dẫu em biết rằng anh, anh cũng nhớ. Nhưng lòng em nào có lúc nguôi quên. Mẹ Của Anh Xuân Quỳnh Phải đâu mẹ của riêng anh Mẹ là mẹ của chúng mình đấy thôi Mẹ tuy không đẻ, không nuôi Mà em ơn mẹ suốt đời chưa xong Ngày xưa má mẹ cũng hồng Bên anh, mẹ thức lo từng cơn đau Bây giờ tóc mẹ trắng phau Để cho mái tóc trên đầu anh đen Đâu con dốc nắng đường quen Chợ xa gánh nặng mẹ lên mấy lần Thương anh thương cả bước chân Giống bàn chân mẹ tảo tần năm nao Lời ru mẹ hát thuở nào Truyện xưa mẹ kể lẫn vào thơ anh Nào là hoa bưởi, hoa chanh Nào câu quan họ mái đình cây đa… Xin đừng bắt chước câu ca Đi về dối mẹ để mà yêu nhau Mẹ không ghét bỏ em đâu Yêu anh em đã là dâu trong nhà Em xin hát tiếp lời ca Ru anh sau mỗi âu lo nhọc nhằn Hát tình yêu của chúng mình Nhỏ nhoi giữa một trời xanh khôn cùng Giữa ngàn hoa cỏ núi sông Giữa lòng thương mẹ mênh mông không bờ Chắt chiu tự những ngày xưa Mẹ sinh anh để bây giờ cho em Tháng Năm Xuân Quỳnh Giấc ngủ vừa chợp qua Nắng đã về trước cửa Đêm ngắn phút gần nhau Ngày dài như nỗi nhớ Nước sôi ngầu bọt thau Luộc mình con cá nhỏ Con cua chín vàng mai Ẩn vào trong cụm lúa Cỏ dại không người che Rã rời mang sắc úa… Nhưng hãy nghe hãy nghe Trên những cành phượng đỏ Trong những đầm sen mở Hương tháng năm lan xa Mầu tháng năm rực rỡ Tơ trời giăng ngoài sân Cây bàng xoè trước ngõ Đêm xanh vời trăng sao Con ve vàng lột vỏ Con chim tha rác về Tháng năm – mùa sinh nở Tình yêu như tháng năm Mang gió nồng nắng lửa Lòng anh là đầm sen Hay là nhành cỏ úa? Chuyện Cổ Tích Về Loài Người Xuân Quỳnh Trời sinh ra trước nhất Chỉ toàn là trẻ con Trên trái đất trụi trần Không dáng cây ngọn cỏ Mặt trời cũng chưa có Chỉ toàn là bóng đêm Không khí chỉ màu đen Chưa có màu sắc khác *** Mắt trẻ con sáng lắm Nhưng chưa thấy gì đâu! Mặt trời mới nhô cao Cho trẻ con nhìn rõ Màu xanh bắt đầu cỏ Màu xanh bắt đầu cây Cây cao bằng gang tay Lá cỏ bằng sợi tóc Cái hoa bằng cái cúc Màu đỏ làm ra hoa Chim bấy giờ sinh ra Cho trẻ nghe tiếng hót Tiếng hót trong bằng nước Tiếng hót cao bằng mây Những làn gió thơ ngây Truyền âm thanh đi khắp Muốn trẻ con được tắm Sông bắt đầu làm sông Sông cần đến mênh mông Biển có từ thuở đó Biển thì cho ý nghĩ Biển sinh cá sinh tôm Biển sinh những cánh buồm Cho trẻ con đi khắp Đám mây cho bóng rợp Trời nắng mây theo che Khi trẻ con tập đi Đường có từ ngày đó Nhưng còn cần cho trẻ Tình yêu và lời ru Cho nên mẹ sinh ra Để bế bồng chăm sóc Mẹ mang về tiếng hát Từ cái bống cái bang Từ cái hoa rất thơm Từ cánh cò rất trắng Từ vị gừng rất đắng Từ vết lấm chưa khô Từ đầu nguồn cơn mưa Từ bãi sông cát vắng… Biết trẻ con khao khát Chuyện ngày xưa, ngày sau Không hiểu là từ đâu Mà bà về ở đó Kể cho bao chuyện cổ Chuyện con cóc, nàng tiên Chuyện cô Tấm ở hiền Thằng Lý Thông ở ác… Mái tóc bà thì bạc Con mắt bà thì vui Bà kể đến suốt đời Cũng không sao hết chuyện Muốn cho trẻ hiểu biết Thế là bố sinh ra Bố bảo cho biết ngoan Bố dạy cho biết nghĩ Rộng lắm là mặt bể Dài là con đường đi Núi thì xanh và xa Hình tròn là trái đất… Chữ bắt đầu có trước Rồi có ghế có bàn Rồi có lớp có trường Và sinh ra thầy giáo… Cái bảng bằng cái chiếu Cục phấn từ đá ra Thầy viết chữ thật to “Chuyện loài người” trước nhất Hoa Cỏ May Xuân Quỳnh Cát vắng, sông đầy, cây ngẩn ngơ, Không gian xao xuyến chuyển sang mùa. Tên mình ai gọi sau vòm lá, Lối cũ em về nay đã thu. Mây trắng bay đi cùng với gió, Lòng như trời biếc lúc nguyên sơ. Đắng cay gửi lại bao mùa cũ, Thơ viết đôi dòng theo gió xa. Khắp nẻo dâng đầy hoa cỏ may Áo em sơ ý cỏ găm đầy Lời yêu mỏng mảnh như màu khói, Ai biết lòng anh có đổi thay? Thuyền Và Biển Xuân Quỳnh Em sẽ kể anh nghe Chuyện con thuyền và biển “Từ ngày nào chẳng biết Thuyền nghe lời biển khơi Cánh hải âu, sóng biếc Đưa thuyền đi muôn nơi Lòng thuyền nhiều khát vọng Và tình biển bao la Thuyền đi hoài không mỏi Biển vẫn xa… còn xa Những đêm trăng hiền từ Biển như cô gái nhỏ Thầm thì gửi tâm tư Quanh mạn thuyền sóng vỗ Cũng có khi vô cớ Biển ào ạt xô thuyền Vì tình yêu muôn thuở Có bao giờ đứng yên? Chỉ có thuyền mới hiểu Biển mênh mông nhường nào Chỉ có biển mới biết Thuyền đi đâu, về đâu Những ngày không gặp nhau Biển bạc đầu thương nhớ Những ngày không gặp nhau Lòng thuyền đau – rạn vỡ Nếu từ giã thuyền rồi Biển chỉ còn sóng gió“ Nếu phải cách xa anh Em chỉ còn bão tố Sóng Xuân Quỳnh Dữ dội và dịu êm Ồn ào và lặng lẽ Sông không hiểu nổi mình Sóng tìm ra tận bể Ôi con sóng ngày xưa Và ngày sau vẫn thế Nỗi khát vọng tình yêu Bồi hồi trong ngực trẻ Trước muôn trùng sóng bể Em nghĩ về anh, em Em nghĩ về biển lớn Từ nơi nào sóng lên? Sóng bắt đầu từ gió Gió bắt đầu từ đâu? Em cũng không biết nữa Khi nào ta yêu nhau Con sóng dưới lòng sâu Con sóng trên mặt nước Ôi con sóng nhớ bờ Ngày đêm không ngủ được Lòng em nhớ đến anh Cả trong mơ còn thức Dẫu xuôi về phương bắc Dẫu ngược về phương nam Nơi nào em cũng nghĩ Hướng về anh – một phương Ở ngoài kia đại dương Trăm nghìn con sóng đó Con nào chẳng tới bờ Dù muôn vời cách trở Cuộc đời tuy dài thế Năm tháng vẫn đi qua Như biển kia dẫu rộng Mây vẫn bay về xa Làm sao được tan ra Thành trăm con sóng nhỏ Giữa biển lớn tình yêu Để ngàn năm còn vỗ Tự Hát Xuân Quỳnh Chả dại gì em ước nó bằng vàng Trái tim em, anh đã từng biết đấy Anh là người coi thường của cải Nên nếu cần anh bán nó đi ngay Em cũng không mong nó giống mặt trời Vì sẽ tắt khi bóng chiều đổ xuống Lại mình anh với đêm dài câm lặng Mà lòng anh xa cách với lòng em Em trở về đúng nghĩa trái tim Biết làm sống những hồng cầu đã chết Biết lấy lại những gì đã mất Biết rút gần khoảng cách của yêu tin Em trở về đúng nghĩa trái-tim-em Biết khao khát những điều anh mơ ước Biết xúc động qua nhiều nhận thức Biết yêu anh và biết được anh yêu Mùa thu nay sao bão giông nhiều Những cửa sổ con tàu chẳng đóng Dải đồng hoang và đại ngàn tối sẫm Em lạc loài giữa sâu thẳm rừng anh Em lo âu trước xa tắp đường mình Trái tim đập những điều không thể nói Trái tim đập cồn cào cơn đói Ngọn lửa nào le lói giữa cô đơn Em trở về đúng nghĩa trái-tim-em Là máu thịt, đời thường ai chẳng có Cũng ngừng đập lúc cuộc đời không còn nữa Nhưng biết yêu anh cả khi chết đi rồi Bàn Tay Em Xuân Quỳnh Gia tài em chỉ có bàn tay Em trao tặng cho anh từ ngày ấy Những năm tháng cùng nhau anh chỉ thấy Quá khứ dài là mái tóc em đen Vui, buồn trong tiếng nói, nụ cười em Qua gương mặt anh hiểu điều lo lắng Qua ánh mắt anh hiểu điều mong ngóng Anh nghĩ gì khi nhìn xuống bàn tay? Bàn tay em ngón chẳng thon dài Vết chai cũ, đường gân xanh vất vả Em đánh chắt chơi chuyền thuở nhỏ Hái rau rền rau rệu nấu canh Tập vá may, tết tóc một mình Rồi úp mặt lên bàn tay khóc mẹ Đường tít tắp, không gian như bể Anh chờ em cho em vịn bàn tay Trong tay anh, tay của em đây Biết lặng lẽ vun trồng gìn giữ Trời mưa lạnh tay em khép cửa Em phơi mền vá áo cho anh Tay cắm hoa, tay để treo tranh Tay thắp sáng ngọn đèn đêm anh đọc Năm tháng đi qua mái đầu cực nhọc Tay em dừng trên vầng trán lo âu Em nhẹ nhàng xoa dịu nỗi đau Và góp nhặt niềm vui từ mọi ngả Khi anh vắng bàn tay em biết nhớ Lấy thời gian đan thành áo mong chờ Lấy thời gian em viết những dòng thơ Để thấy được chúng mình không cách trở… Bàn tay em, gia tài bé nhỏ Em trao anh cùng với cuộc đời em Tình yêu, tự nó vốn hàm chứa biết bao điều bất ngờ, mới mẻ và đầy sự bí ẩn. Đến với tình yêu, trái tim không hề tuân theo một quy tắc rạch rồi nào cả. Vậy nên, không thể giải thích tình yêu bằng cái lí lẽ đời thường. Tuy vậy, những người yêu nhau vẫn cứ muốn tìm cách lí giải nó Vì sao ta yêu nhau, yêu nhau tự bao giờ… ? Những lí giải đó được tìm thấy trong các bài thơ của Xuân Quỳnh. Thơ thiếu nhi hay nhất của Xuân Quỳnh Thơ tình buồn tâm trạng của Xuân Quỳnh Trên là tâp bài thơ tình yêu của Xuân Quỳnh hay nhất. Những áng thơ tình yêu dịu dàng, mãnh liệt và khao khát muốn có của bà. Hi vọng bạn sẽ tìm thấy được khái niệm tình yêu mới mẻ qua những bài thơ tình của Xuân Quỳnh. Các Bạn Đang Xem Bài Viết Tập 11 Bài Thơ Tình Yêu & Nỗi Nhớ Hay Nhất Của Xuân Quỳnh Của Tác Giả Xuân Quỳnh Thuộc Danh Mục Thơ Buồn Tình Yêu Tại Blog Truy Cập Blog Thường Xuyên Để Xem Nhiều Bài Viết Mới Hàng Ngày Nhé! Bài Viết Liên Quan Tập 10 Bài Thơ Tình Buồn, Tâm Trạng & Lãng Mạn Của Xuân Quỳnh Tuyển Tập Thơ Tình Mùa Thu Hay & Nổi Tiếng Của Nữ Sĩ Anh Thơ Thơ Tình Mùa Hạ Quê Hương Hay & Nổi Tiếng Của Nữ Sĩ Anh Thơ Tuyển Tập Thơ Tình Mùa Đông Hay & Nổi Tiếng Của Nữ Sĩ Anh Thơ Tuyển Tập Thơ Về Đêm, Đêm Trăng, Đêm Rằm Nổi Tiếng Của Anh Thơ Tập 14 Bài Thơ Tình & Áng Thơ Tình Buồn Bã Tâm Trạng Của Huy Cận Tập 14 Bài Thơ Tình Yêu Lãng Mạn & Ngọt Ngào Của Huy Cận Tập 14 Bài Thơ Về Biển Lãng Mạn & Sâu Đậm Của Nhà Thơ Huy Cận Trước khi bước sang bài văn mẫu cảm nhận về đoạn thơ diễn tả nỗi nhớ trong bài thơ Sóng của nữ sĩ Xuân Quỳnh, HOC247 mời các em xem thêm video bài giảng Sóng của cô Phan Thị Mỹ Huệ. Đoạn thơ thứ 3 trong bài giảng chính là đoạn thơ nói về nỗi nhớ của nhân vật trữ tình. Bài giảng được trình bày dễ hiểu và dễ ghi nhớ, nhằm hỗ trợ các em củng cố lại những kiến thức trọng tâm; để có đủ cơ sở lý luận, tiến hành viết bài văn được chính xác và hấp dẫn hơn. Mời các em cùng theo dõi! A. Sơ đồ tóm tắt gợi ý B. Dàn ý chi tiết a. Mở bài Giới thiệu bài thơ Sóng và tác giả Xuân Quỳnh Sóng là bài thơ mà Xuân Quỳnh gửi gắm khát vọng một tình yêu vĩnh hằng, cao thượng của trái tim người phụ nữ đang yêu Dẫn dắt vào vấn đề và trích dẫn đoạn thơ b. Thân bài Khái quát chung Hoàn cảnh sáng tác, nội dung bài thơ Vị trí và đoạn thơ trên Là đoạn thơ nằm sau mạch cảm xúc thơ suy tư, trăn trở về nguồn gốc của sóng cũng như nguồn gốc bí ẩn của tình yêu. Nội dung đoạn thơ Nỗi nhớ nhung da diết, khắc khoải trong tình yêu Những nội dung cần làm rõ Một nỗi nhớ mãnh liệt bao trùm cả không gian và thời gian Con sóng dưới lòng sâu/ Con sóng trên mặt nước/ Ngày đêm không ngủ được Nỗi nhớ xâm chiếm cả tâm hồn con người trong cõi vô thức, lẫn tiềm thức, cả khi tỉnh lẫn khi mơ Lòng em nhớ đến anh/ Cả trong mơ còn thức Một nỗi nhớ cồn cào, da diết không thể nào yên, không thể nào nguôi, nó cuồn cuộn như sóng biển triền miên, vô hạn. Nhận xét Đoạn thơ trên là một khổ thơ trong bài thơ Sóng, tuy nhiên ở đây có sự khác biệt so với những khổ thơ khác Khổ thơ có đến 6 dòng thơ trong khi các khổ khác mỗi khổ chỉ có 5 dòng thơ, hơn thế cả khổ thơ không có dấu chấm câu. Phải chăng, nỗi nhớ tràn đầy, quá dạt dào như con sóng cứ mãi gối đầu lên nhau để rồi những vần thơ cứ thế tuôn chảy ào ạt phá đi quy cách sẵn có hay là nỗi nhớ đã trở thành nhịp sống của tình yêu, hơi thở trong tình yêu. Một nỗi nhớ vượt qua mọi giới hạn khách quan, vượt qua mọi giới hạn của sự sống và tiềm thức Nghệ thuật nhân hóa, Điệp từ “con sóng” lối biểu đạt sóng đôi sóng – em. c. Kết bài Nêu cảm nghĩ về nỗi nhớ trong đoạn thơ trên Mở rộng vấn đề bằng liên tưởng của cá nhân Bài văn mẫu ​Đề bài Cảm nhận đoạn thơ dưới đây trong bài thơ sóng của nhà thơ Xuân Quỳnh “Con sóng dưới lòng sâu Con sóng trên mặt nước Ôi con sóng nhớ bờ Ngày đêm không ngủ được Lòng em nhớ đến anh Cả trong mơ còn thức.” Gợi ý làm bài​ Tình yêu đồng hành với nỗi nhớ và sự mong chờ, ngóng đợi. Yêu cuồng điên và nhớ thì cháy bỏng. Ta bắt gặp cảm xúc đó trong thơ Xuân Quỳnh - Một nữ hoàng của thơ tình yêu thế kỉ XX. Nỗi nhớ cứ dâng lên, tầng tầng, lớp lớp qua đoạn thơ Con sóng dưới lòng sâu Con sóng trên mặt nước Ôi con sóng nhớ bờ Ngày đên không ngủ được Lòng em nhớ đến anh Cả trong mơ còn thức. -Để tham khảo nội dung đầy đủ của tài liệu, các em vui lòng tải về máy hoặc xem trực tuyến- "Cả trong mơ còn thức" sự phi lí đã chứa đựng một chân lí. Chỉ có ai biết trân trọng tình yêu, biết yêu chân thành mãnh liệt mới có thể chia sẻ được điều đó. Tình yêu thứ tình cảm rất xưa mà không cũ. Mỗi đôi lứa đang yêu có một cách khám phá khác nhạu về tình yêu. Suốt đời yêu, khát khao được yêu Xuân Quỳnh luôn trăn trở để đến được với một tình yêu đích thực, nồng nàn, chân thật và nâng niu, gìn giữ nó. Chị đã truyền đến cho những người đang yêu ở mọi thế hệ khát khao đó. Bởi thế mỗi người đều tìm thấy mình trong thơ Xuân Quỳnh và đồng cảm sâu sắc với chị. Trên đây là hệ thống kiến thức cơ bản về nỗi nhớ trong tình yêu được thể hiện qua bài thơ Sóng. Học 247 mong rằng tài liệu sẽ giúp các em nhớ kiến thức một cách dễ dàng, và đem lại những nhận thức mới mẻ về bài thơ. Ngoài ra các em có thể tham khảo thêm bài giảng Sóng để củng cố toàn bộ kiến thức đã học, chuẩn bị thật chu đáo cho kì thi THPT Quốc gia sắp tới. Chúc các em có một mùa thi thành công! -MOD Ngữ văn HOC247 tổng hợp và biên soạn Xuân Quỳnh 1942-1988, tại làng La Khê, xã Văn Khê, thị xã Hà Đông, tỉnh Hà Tây nay là quận Hà Đông, Hà Nội. Xuất thân trong một gia đình công chức, mẹ mất sớm, bố thường xuyên công tác xa gia đình, bà được bà nội nuôi dạy từ nhỏ đến khi trưởng thành. Xuân Quỳnh là một trong những nhà thơ tiêu biểu nhất của thế hệ các nhà thơ trẻ, với nhiều tập thơ có giá trị lâu bền. Thơ Xuân Quỳnh in đậm vẻ đẹp nữ tính, là tiếng lòng của một tâm hồn phụ nữ nhiều trắc ẩn, vừa hồn nhiên, tươi tắn, vừa chân thành, đằm thắm, nhiều âu lo và luôn da diết trong khát vọng hạnh phúc bình dị đời thường. Sau đây là toàn bộ tập thơ, tác phẩm thơ hay nhất của Xuân Quỳnh Nguyễn Thị Xuân Quỳnh. Chủ đề thơ của Xuân Quỳnh thường là những vấn đề về nội tâm kỷ niệm tuổi thơ, tình yêu gia đình... Hiện thực xã hội, sự kiện đời sống hiện diện như một bối cảnh cho tâm trạng. » Những bài thơ nổi bật của Xuân Quỳnh Sóng Thuyền Và Biển Tự Hát Dẫu Em Biết Chắc Rằng Anh Trở Lại Hoa Cỏ May Nói Cùng Anh » Những chùm thơ hay của Xuân Quỳnh do tổng hợp Tập 11 Bài Thơ Tình Yêu & Nỗi Nhớ Hay Nhất Của Xuân Quỳnh Tập 10 Bài Thơ Tình Buồn, Tâm Trạng & Lãng Mạn Của Xuân Quỳnh Tập 15 Bài Thơ Thiếu Nhi Hay, Ý Nghĩa Của Nhà Thơ Xuân Quỳnh » Tất cả các bài thơ, tuyển tập thơ Xuân Quỳnh Anh Có Một Thời Như Thế Cỏ Dại Cố Đô Chị Chiến Thắng Hôm Nay Cơn Mưa Không Phải Của Mình Dẫu Em Biết Chắc Rằng Anh Trở Lại Em Đến Những Nơi Anh Qua Em Có Đem Gì Theo Đâu Gió Lào Cát Trắng Hát Ru Chồng Những Đêm Khó Ngủ Hoa Cúc Xanh Hoa Cỏ May Hoa Tường Vi Không Đề I Không Đề II Không Đề III Lại Bắt Đầu Lời Ru Của Mẹ Màu Hoa Còn Lại Mùa Hạ Mùa Hoa Roi Mẹ Và Con Ngày Em Vào Đội Ngọn Lửa Tuổi Thơ Ngủ Ngoan Ngủ Ngoan Những Bông Hoa Đầu Tiên Ra Đảo Tình Ca Trong Lòng Vịnh Thành Phố Lạ Thời Gian Trắng Thơ Tình Cho Bạn Trẻ Thơ Tình Tôi Viết Thơ Viết Cho Mình Và Những Người Con Gái Khác Thơ Vui Về Phái Yếu Trời Trở Rét Tuổi Thơ Của Con Chồi Biếc 1963 Mưa Quê Hương Cô Diễn Viên Mới Tiếng Mẹ Ghét Băn Khoăn Một Ước Mơ Ru Cây Trên Đường Khát Vọng Về Đại Hội Tiếng Hát Những Bước Chân Nước Mắt Một Ngày Đi Dải Băng Xanh Chồi Biếc Thuyền Và Biển Hoa Dọc Chiến Hào 1968 Tiếng Gà Trưa Bài Hát Đắp Đường Bài Thơ Cửa Sổ Chiều Ba Mươi Mây Bay Cao Trưa Hè Tháng Năm Sóng Khi Con Ra Đời Ngủ Ngoan Bé Ơi Đưa Con Đi Sơ Tán Con Gà Lời Ru Những Cây Dứa Dại Gốc Cây Ngày Bé Gặp Cha Lòng Mẹ Câu Chuyện Quanh Vết Bánh Xe Hậu Phương Giữ Lửa Cây Hà Nội Cột Đèn Góc Phố Vết Đạn Trên Tường Lòng Yêu Thủ Đô Chiến Hào Bài Hát Đừng Có Đợi Chuyện Con Đường Sau Những Năm Chống Mỹ Lời Ru Trên Mặt Đất 1978 Nguồn Gốc Từ Ngữ Lời Từ Giã Của Trung Đoàn Thủ Đô Vườn Trong Thư Viện Mái Phố Khúc Hát Những Người Anh Trung Du Khán Giả Của Tôi Lịch Mới Viết Cho Con Ngày Chiến Thắng Đi Với Mùa Xuân Một Năm Đà Nẵng – Gương Mặt Người, Gương Mặt Biển Mùa Xuân Mừng Con Thêm Một Tuổi Cắt Nghĩa Con Chả Biết Được Đâu Chuyện Cổ Tích Về Loài Người Con Yêu Mẹ Cái Ngoan Của Mí Mùa Đông Nắng Ở Đâu? Gửi Mẹ Tháng Ba Viết Cho Chị Bình Trị Thiên Đá Ngũ Hành Sơn Đêm Trở Về Những Con Đường Tháng Giêng Gửi Người Xa Vùng Dâu Thành Phố Quê Anh Hát Với Con Tàu Đêm Cuối Năm Nghe Rét Đến, Nhớ Về Hà Nội Hậu Giang Đêm Trăng Trên Đất Mũi Sân Ga Chiều Em Đi Lời Ru Trên Mặt Đất Chờ Trăng 1981 Chờ Trăng Ngôi Nhà Ở Lại Cây Bàng Trời Xanh Của Mỗi Người Bài Hát Về Cây Không Chịu Tắm Tập Tầm Vông Chuyện Về Những Dòng Nước Cô Giáo Của Em Thư Gửi Bố Ngoài Đảo Nếu Chúng Mình Dậy Sớm Tuổi Ngựa Bầu Trời Trong Quả Trứng 1982 Trăng Hư Lắm Vì Sao? Tại Sao Gà Con Sinh Ra? Que Chuyền Cái Địa Bàn Của Chú Điền Mí Thích… Mí Ngoan Hơn Cái Nấm Đi Trốn Đi Tìm Còn Lại Gì Cho Mùa Xuân? Cây Chua Me Đất Khóc Bầu Trời Trong Quả Trứng Kể Chuyện Quả Mí Trông Nhà Ngày Mai Thêm Tuổi Muốn Trăng Luôn Luôn Tròn… Tự Hát 1984 Tự Hát Hoa Ti-Gôn Chuồn Chuồn Báo Bão Thơ Viết Tặng Anh Nếu Ngày Mai Em Không Làm Thơ Nữa Chỉ Có Sóng Và Em Gửi Lại Thành Phố Nắng Hoa Dại Núi Hoàng Liên Mẹ Của Anh Bàn Tay Em Thơ Tình Cuối Mùa Thu Hát Ru II Thương Về Ngày Trước Hoa Cúc Bao Giờ Ngâu Nở Hoa Không Đề IV Sẽ Có Mãi Cô Bé Mười Sáu Tuổi Nói Cùng Anh Các bạn vừa xem lướt qua toàn bộ những bài thơ hay nhất của Xuân Quỳnh, trang thơ sưu tầm nhửng bài thơ hay nhất của tác giả. Các bài thơ được sưu tầm thủ công, vì vậy không tránh việc thiếu sót, hãy bổ sung bằng cách liên hệ với chúng tôi, hoặc có thể để lại bình luận đóng góp của bạn nhé. Chúc các bạn tìm được những bài thơ hay của nhiều tác giả tại Thơ Ngắn Tình Yêu Của Xuân Quỳnh! Nếu thi ca Việt Nam mãi say đắm một Xuân Diệu - ông hoàng của thơ tình thì cũng không bao giờ quên được một Xuân Quỳnh - nữ hoàng của tình yêu. Thơ của bà nhiều, hay và đầy quyến rũ về tình yêu, một tình yêu khát vọng. Những bài thơ tình nóng bỏng mà dịu dàng, mãnh liệt mà hồn hậu của Xuân Quỳnh vẫn luôn là những sợi dây tình cảm giăng mắc ... Áng Thơ Tình Buồn, Tâm Trạng & Lãng Mạn Của Xuân Quỳnh! Chủ đề thơ Xuân Quỳnh thường là những vấn đề nội tâm kỷ niệm tuổi thơ, tình yêu gia đình... Hiện thực đời sống xã hội hiện diện như một bối cảnh cho tâm trạng. Vì hồn thơ hướng nội, nên thơ tình yêu của Xuân Quỳnh mang đậm nét buồn, tâm trạng và lãng mạn trong tình yêu. Thơ Xuân Quỳnh giàu tình cảm, tình cảm sâu và ... Thơ Ngắn Thiếu Nhi Của Nhà Thơ Xuân Quỳnh! Cũng giống như Xuân Diệu, nhà thơ Xuân Quỳnh là một trong những nhà thơ ca chống Mỹ, thơ ca của bà cho thấy một hồn thơ dung dị, đời thường, nữ tính. Ngoài chủ đề thô tình yêu đặc sắc, người đọc còn thấy đượng một lượng thơ rất giàu tâm hồn của bà dành cho thơ thiếu nhi, mảng thơ mà chị dành sự quan tâm đặc biệt. Cũng như các chủ đề ... Bài thơ Anh Xuân Quỳnh, tác giả viết về một chàng tria trong sự thương nhớ cô gái. Đầu bài thơ là sự nhớ thương, từ cây bút gẫy trong tay, cặn mực khô đấy lọ, anh về từ đường phố, về từ cơn mưa, từ những ngày đã qua, những nơi chưa tới, từ lòng em nhức nhối... Bài thơ sự động viên nỗi buồn của chàng trai từ cô gái và sự thương nhớ... Anh Xuân Quỳnh Cây bút gẫy trong ... Bài thơ Có Một Thời Như Thế Xuân Quỳnh, tác giả viết về một thời tuổi thanh xuân, tuổi trẻ và tình yêu. Một thời tuổi trẻ bước trên cỏ chẳng ngoái lại nìn vết cỏ mình đi, một thời tình yêu nào cũng tha thiết như nhau, một thời là nỗi đau, sự mạnh mẽ ồn ào không giấu nổi, và tình yêu không ái khác ngoài anh, chàng trai mới vài lần thoáng gặp. Có Một Thời Như Thế Xuân ... Bài thơ Cỏ Dại Xuân Quỳnh, tác giả viết về những cây cỏ dại hình ảnh quê hương. Bài thơ viết về nổi nhớ quê hương của chàng lính, hành trình về với làng quê xưa bổng anh nghĩ đến một vùng cỏ dại, anh nhận thấy trước tiên là cỏ, sự sống đầu anh gặp ở quê hương. Cỏ Dại Xuân Quỳnh “Cỏ dại quen nắng mưa Làm sao mà giết được Tới mùa nước dâng Cỏ thường ngập trước Sau ngày ... Bài thơ Cố Đô Xuân Quỳnh, tác giả viết về những hoài niệm Cố Đô xưa. Đầu bài thơ là hình ảnh hoa văn bầy dã thú in trên nền gạch cũ trước lăng vua, tà áo trắng bay về đâu, con thuyền khuya trăng gọi phía xa, căn nhà cũ và màu nắng tin trong mắt tựa ngàn xưa. Cố Đô Xuân Quỳnh Với vết chân của bầy dã thú In trên nền gạch cũ trước lăng vua Với dòng sông như không chảy bao ... Bài thơ Chị Xuân Quỳnh, tác giả viết về hình ảnh người chị chăm lo em gái. Sự tỉ mỉ dặn dò, tránh móc lo cho đứa em từng chút một, thấu hiểu cả nỗi buồn và niềm vui. Nhưng người em gái lớn rồi mà chị chẳng tin, đã vượt xa cái điều chị nghỉ, vui hơn cái vui chị cho và bước đi trên con đường thành bại. Chị Xuân Quỳnh Đi qua đường là phải trông xe Chị biết Quỳnh rất hay vô ... Bài thơ Chiến Thắng Hôm Nay Xuân Quỳnh, tác giả viết về ngày chiến thắng. Nội dung thơ là ngày tháng chiến đấu, hành trình khai phá con đường lịch sử, cho những đoàn quân nối tiếp vượt Trường Sơn. Sự đoàn kết chiến đấu từ làng xóm, dưới hầm sâu nén cơn hờn trong ngực, đến từng nhà thắp sáng những niềm tin. Chiến Thắng Hôm Nay Xuân Quỳnh Ngàn cây non phần phật lá bên ... Bài thơ Cơn Mưa Không Phải Của Mình Xuân Quỳnh, tác giả viết về sự chờ đợi một cơn mưa. Đầu bài thơ là sự bế tắc khi chiếc giếng cạn, cây cỏ úa vàng, xung quanh toàn nước mặn, dòng sông biển ngăn không tới đảo. Ở chân trời xa chớp rồi kìa, mây đen đến, sóng reo mừng, chúng tôi chờ những con mưa rất xa, nhưng nào đâu phải cơn mưa của chúng tôi. Cơn Mưa Không Phải Của Mình ... Bài thơ Dẫu Em Biết Chắc Rằng Anh Trở Lại Xuân Quỳnh, tác giả viết về sự chờ đợi nhớ thương của cô gái. Đầu bài thơ là sự thơ thẩn của cô gái nghĩ về chàng trai, dù không phải vĩnh biệt, nhưng lòng da diết lúc chia xa. Đoạn thơ tiếp theo là cô gái tự hỏi mình rằng, những xóm làng nào anh sẽ bước qua, đồng lúa, vườn cây, bờ bãi... dẫu biết anh sẽ trở lại nhưng ngọn gió buồn ... Bài thơ Em Đến Những Nơi Anh Qua Xuân Quỳnh, tác giả viết về cô gái nhớ đền chàng trai ngày kháng chiến. Nỗi nhớ thể hiện ngay đầu bài thơ, nhớ nhưng chẳng gặp, dáng anh như một cánh buồm, vượt tầm thủy lôi tiến về phía trước. Bài thơ cô gái còn nhớ hình ảnh khổ cực của chàng trai trong thời chiến, bát cơm trộn cát, bom đạn giặc như mưa, bão cuồn cuộn từ ngoài khơi. Em Đến ... Đề bài Về bài thơ “ Sóng” của Xuân Quỳnh, có ý kiến cho rằng “ Bài thơ thể hiện quan niệm rất mới mẻ và hiện đại của Xuân Quỳnh về tình yêu”. Nhưng lại có ý kiến khác cho rằng “Bài thơ thể hiện quan niệm về tình yêu mang tính truyền thống”. Từ cảm nhận về bài thơ “ Sóng” hãy bình luận những ý kiến trên? Bài làm Tình yêu là một đề tài quen thuộc trong thơ ca hiện đại VN. Có lẽ đối với người đã hoặc đang yêu, chỉ cần khi nhắc đến hai chữ “Tình yêu” là chúng ta không khỏi bận lòng nghĩ đến mối tình nào đó, người mà luôn ẩn sâu trong trái tim của mình. Chắc hẳn chỉ có ai được yêu và đã từng trải qua tình yêu mới thấy hết được những cung bậc mà tình yêu đem lại hồi hộp, lo lắng, ghen tuông, hi vọng và nỗi khắc khoải nhớ nhung… tất cả đều đan xen, trộn lẫn khó phân tách. Bài thơ “Sóng” của nhà thơ XQ được sáng tác năm 1967 in trong tập “Hoa dọc chiến hào” năm 1968 là một bài thơ đã diễn tả hết mọi cung bậc tâm trạng ấy của những con người đang yêu. Đó là tiếng lòng của người phụ nữ giàu lòng trắc ẩn, khao khát mạnh mẽ trong tình yêu đôi lứa. Đã có nhận định về tác phẩm “ Bài thơ thể hiện quan niệm rất mới mẻ và hiện đại của Xuân Quỳnh về tình yêu”. Nhưng lại có ý kiến khác cho rằng “Bài thơ thể hiện quan niệm về tình yêu mang tính truyền thống”. Nếu nhìn qua chúng ta tưởng là hai ý kiến trái chiều nhưng nằm sâu trong mạch ngầm cảm xúc thì hai ý kiến đều bổ sung ý nghĩa cho nhau. Ý kiến thứ nhất “ Sóng thể hiện quan niệm rất mới mẻ về hiện đại của XQ về tình yêu”. Sự “ hiện đại” trong tình yêu chính là việc vượt qua khỏi những quy định ngặt nghèo ràng buộc của lễ giáo phong kiến để tự do khẳng định tình cảm, bộc lộ “cái tôi” khát vọng trong tình yêu một cách chủ động và luôn luôn thể hiện niềm tin vào sức mạnh của tình yêu. Ý kiến thứ hai “ Sóng thể hiện về quan niệm tình yêu mang tính truyền thống”. Sự “truyền thống” trong tình yêu biểu hiện trong sự thủy chung, son sắt gắn liền với nỗi nhớ nhung da diết, một lòng hướng đến người mình yêu. Hai ý kiến trên đã được XQ thể hiện rất rõ trong tác phẩm “Sóng”. Đó là tình yêu của một người phụ nữ vừa truyền thống lại vừa rất hiện đại. Bài thơ được XQ xây dựng nên bỏi hai hình tượng nhân vật trữ tình đó là hình tượng “sóng” và hình tượng “em”. Hai hình tượng này thực chất là sự phân thân, hóa thân của tác giả. XQ mượn hiện tượng sóng biển để soi vào nhịp lòng mình, nhịp đập của con tim đang rung lên đồng điệu với nhịp sóng, đang bùng dậy những khát khao mãnh liệt trong tình yêu. A, Trước hết, bài thơ Sóng là tiếng nói của một “cái tôi” tình yêu mới mẻ, hiện đại. Khổ 1 và 2 khổ cuối + Đó là thứ tình yêu mang trong mình những trạng thái đối cực mâu thuẫn “Dữ dội và dịu êm Ồn ào và lặng lẽ” Tình yêu cũng như song biển vậy, lúc biển động phong ba sóng “dữ dội – ồn ào”, khi trời yên biển lặng sóng “dịu êm – lặng lẽ”.Tâm trạng của người con gái khi yêu cũng thế, luôn mang trong mình những trạng thái tình cảm khác thường lúc giận dữ hờn ghen, khi dịu dàng sâu lắng. Nhưng tất cả những mâu thuẫn ấy đều là những biểu hiện khác nhau của một trái tim đang yêu chân thành, mãnh liệt. Cho nên có thể nói “Tình yêu luôn có những quy luật mà lý trí không thể lý giải được”, chúng ta chỉ có thể lý giải nó bằng tình cảm, bằng trái tim đang yêu. + Tình yêu hiện đại của XQ được bộc bạch một cách táo bạo nhưng hết sức tự nhiên, sẵn sàng vượt qua mọi những cản trở mà “vượt rào” đi đến với những tâm hồn đồng điệu “Sông không hiểu nổi mình Sóng tìm ra tận bể” Cũng như sóng biển vậy, sóng sẵn sàng vượt qua mọi chiều kích chật hẹp mà vươn tới biển rộng bao la thì người con gái khi yêu cũng dám bất chấp tất cả để hướng tới một tình yêu đồng cảm, để vươn tới một tình yêu đích thực, vững bền. Ta thấy một quan niệm hoàn toàn mới mẻ về tình yêu của XQ. Nếu như người phụ nữ trong tình yêu ngày xưa luôn thể hiện sự nhẫn nhực, cam chịu, chờ đợi “Thân em như hạt mưa sa Hạt vào đài các, hạt ra ruộng cày” Hay sau này Thúy Kiều có dám chủ động gặp Kim Trọng bằng hành động “Săm săm băng lối vườn khuya một mình” nhưng với quan niệm phong kiến chặt chẽ, Thúy Kiều vẫn chưa dám khẳng định được như XQ “Bên tình bên hiếu bên nào nặng hơn”. Người phụ nữ trong thơ XQ dám dứt khoát từ bỏ nói tù túng, chật hẹp để đến với cái bao la, khoáng đạt, phù hợp với khát vọng và tình yêu mà mình mong muốn. + Người con gái ấy thật chủ động, thật tự tin sống cháy bỏng hết mình cho một tình yêu đẹp, dâng hiến hòa nhập tình yêu cá nhân của mình vào tình yêu cuộc đời. Ấy là khi nhà thơ chiêm nghiệm về cuộc đời tình yêu và khát vọngt tình yêu “Cuộc đời tuy dài thế Năm tháng vẫn đi qua Như biển kia dẫu rộng Mây vẫn bay về xa Làm sao được tan ra Thành trăm con sóng nhỏ Giữa biển lớn tình yêu Để ngàn năm còn vỗ” Đó là một niềm tin bất diệt vào tình yêu. Nữ thi sĩ đã lấy chiều dài của thời gian, chiều rộng của không gian để đo đếm tình yêu hạnh phúc. Niềm nguyện ước khát vọng của em về một tình yêu bền vững muôn thưở. Ấy là em muốn được “tan ra” hóa thân thành “trăm con sóng” trên biển lớn tình yêu nhân loại để rì rào vỗ, xôn xao reo mãi mãi sống trong một tình yêu cuộc đời. B. Bên cạnh một tình yêu hiện đại, bài thơ “Sóng” còn bộc lộ một tình yêu truyền thống. + Đó là tình yêu gắn liền với nỗi nhớ Khổ 5 “Con sóng dưới lòng sâu Con sóng trên mặt nước Ôi con sóng nhớ bờ Ngày đêm không ngủ được Lòng em nhớ đến anh Cả trong mơ còn thức” Cũng giống như người phụ nữ xưa, XQ bộc lộ một tình yêu gắn liền với nỗi nhớ mong da diết, khắc khoải yêu thương. Viết về nỗi nhớ, người phụ nữ xưa đã từng bộc bạch qua những câu ca dao đậm đà tình cảm “Nhớ ai ra ngẩn vào ngơ Nhớ ai, ai nhớ, bây giờ nhớ ai” Hay “Nhớ ai bổi hổi bồi hồi Như đứng đống lửa như ngồi đống than” Đúng vậy, tình yêu thì luôn gắn liền với nỗi nhớ. Làm sao yêu mà lại không nhớ, không mong. Nỗi nhớ trong tình yêu là một nỗi nhớ da diết nhất, cháy bỏng nhất và cồn cào nhất. Nhưng ca dao đã vậy, còn ý thơ viết về nỗi nhớ của XQ mới thực sự diễn tả được hết cũng bậc của nội niềm nhớ mong. Có thể nói, nếu như sóng tạo nên sự tồn tại của biển thì nỗi nhớ là sự sống bất diệt trong tình yêu. Nỗi nhớ ấy của XQ nó mãnh liệt đến mức bao trùm cả không gian chiều sâu, chiều rộng, bao trùm cả thời gian và thậm chí còn thường trực xúât hiện cả khi thức, khi ngủ. Nỗi nhớ mong được XQ gửi gắm qua hình tượng “sóng nhớ bờ” dường như vẫn chưa đủ, chưa thỏa nên tác giả đã trực tiếp diễn tả bằng suy nghĩ của mình qua nhân vật trữ tình “em” “Lòng em nhớ đến anh Cả trong mơ còn thức” + Cũng như người phụ nữ truyền thống trong tình yêu, với XQ tình yêu phải luôn gắn liền với sự thủy chung son sắt “Dẫu xuôi về phương bắc Dẫu ngược về phương nam Nơi nào em cũng nghĩ Hướng về anh một phương” Sự thủy chung son sắt ấy đã được XQ diễn tả bằng cách nói ngược “xuôi về phương bắc / ngược về phương nam”. Qua đó nhà thơ muốn khẳng định, tình yêu của mình hướng đến người mình yêu không chỉ có ở hai phía “Bắc – Nam” mà còn bao trùm cả bốn phương, tám hướng, bất cứ ở đâu “em” cũng nguyện thủy chung son sắt. Chính vì thế hai tiếng “một phương” đặt ở cuối câu kết hợp dấu gạch nối như một lời thề thiêng liêng của một tâm hồn một lòng hướng về một phương duy nhất là “phương anh”. + Tình yêu truyền thống là thứ tình yêu luôn đòi hỏi một chỗ dựa vững chắc trong một mái ấm gia đình. Vì thế, cũng không nằm ngoại lệ, người phụ nữ trong thơ XQ cũng khát khao hướng đến tổ ấm gia đình bằng một niềm tin hi vọng vào tương lai tươi sáng “Ở ngoài kia đại dương Trăm ngàn con sóng đó Con nào chẳng tới bờ Dù muôn vời cách trở” Nếu như sóng phải trải qua bao bão tố đến đến được tới bờ thì em cũng nguyện được như sóng, sẵn sang bất chấp sự vất vả, đạp đổ mọi chông gai thử thách để đến bên anh, đến với tâm hồn đồng điệu. Bởi anh mãi mãi là điểm về, là cái đích hạnh phúc của cuộc đời em. Đó là một quan niệm mang tính nhân văn sâu sắc, tình yêu luôn luôn gắn liền với một mái ấm hạnh phúc nhỏ bé của cuộc đời mỗi con người. Như vậy, qua hình tượng sóng biển, XQ đã diễn tả hết sức độc đáo quan niệm về tình yêu của phái mình. Đó là tình cảm của một tâm hồn vừa mang trong mình một quan niệm hiện đại, mới mẻ dám chủ động khẳng định tình cảm của bản thân lại vừa là thể hiện một tâm hồn của một tình yêu truyền thống gắn bó, thủy chung và son sắt. Vì thế bài thơ “Sóng” là tiếng nói chung , nói hộ nỗi lòng của người con gái khi yêu. Hai ý kiến nhận định tuy trái ngược nhau nhưng lại bổ sung và soi chiếu cho nhau. Xem thêm Những bài văn hay phân tích Sóng -Xuân Quỳnh, Ngữ văn 12 Sóng Xuân Quỳnh Nghị luận ý kiến bàn về văn học Nghị luận ý kiến bàn về văn học, sóng xuân quỳnh

thơ xuân quỳnh tình yêu và nỗi nhớ