"Hắn là người rất tàn độc và lạnh lùng, không ai có thể thoát khỏi ánh mắt của hắn. Ai chọc giận hắn đều phải chết. Trong giới hắc đạo, hắn là một trong bốn lão đại quyền lực nhất. Người ta thường gọi hắn là "Ác Quỷ". Ác Quỷ đến rồi!"
azw3 Hầu Gái Của Ác Quỷ #1-#60 01/04/2022 0.55 mb. Truyện được tổng hợp từ nhiều nguồn khác nhau, mục đích cuối cùng là tạo ebook cho mọi người lưu trữ hoặc đọc hoàn toàn miễn ph
Hầu Gái Của Ác Quỷ. Thể loại: Truyện Teen. Tác giả: Dimped Girl. Số chương: 50. Còn tiếp. Chương mới nhất: Chương 62 - 63. Cập nhật cuối: 5 năm trước. rương Mỹ Huệ mồ côi ba mẹ lúc mới năm tuổi. Hằng ngày cô phải đi làm vất vả để lo cho cuộc sống của cô và em.
Đọc truyện Người Hầu của Ác Quỷ miễn phí, cập nhật chương mới nhất nhanh chóng, đã hoàn thành. Hỗ trợ đọc truyện trên di động, máy tính, máy tính bảng. No.7: Người hầu; No.8: Cô gái trong con hẻm tối; No.9: Cận bên; No.10: Bạn; No.11: Công việc của người hầu; No
Hầu Gái Của Ác Quỷ. rương Mỹ Huệ mồ côi ba mẹ lúc mới năm tuổi. Hằng ngày cô phải đi làm vất vả để lo cho cuộc sống của cô và em. Cuối cùng cô quyết định tham gia vào cuộc tuyển chọn người giúp việc của một gia đình giàu có.
Trang chủ » Hầu Gái Của Ác Quỷ » Chương 17. Thiên Thiên bị hành động của Mỹ Huệ làm cho bất ngờ. Cô không ngờ phản ứng của cô lại mạnh đến thế. Mỹ Huệ nhìn Thiên Thiên bằng ánh mắt đầy thất vọng. Cô biết Thiên Thiên muốn hỏi cô điều gì.
SsXZQ.
Chương 13 Tống Vinh Hiển ngồi nhìn người con gái kiên cường cố gắng không kêu đau. Hắn thắc mắc tại sao cô lại cứng đầu như thế. Chỉ cần cô cầu xin thì hắn sẽ tha cho cô. Hắn cũng không nỡ làm một người con gái xinh đẹp như cô bị thương. Bởi vì hắn còn muốn thưởng thức sự trong trắng của cô. Chẳng lẽ… cô đã biết hắn là người đánh em trai cô? Tống Vinh Hiển vẫn không phản ứng gì, vẫn nhìn Tuấn Kiệt mạnh tay để lại vết roi đỏ trên sớ thịt hồng hào ấy. Giọt nước mắt cùng mồ hôi của Mỹ Huệ lần lượt chạm vào vết thương của cô mà đau rát. Cô cho dù thế nào cũng sẽ không cầu xin hắn. Sẽ không khuất phục trước người đã hành hung em trai cô. Cô đã ghét hắn! Tuấn Kiệt vừa đánh Mỹ Huệ nhưng cũng vừa quan sát phía sau. Hắn đã đánh cô đã hơn mười phút không nghỉ rồi nhưng hai người kia vẫn không lên tiếng. Hắn cũng rất xót khi đánh người con gái trước mặt. Nhưng hắn không thể không nghe lời lão đại mà tha cho cô. Hắn chỉ biết dùng hai phần ba sức của mình để có thể giảm bớt nỗi đau. Hắn vẫn không thể hiểu nổi tại sao cô lại không chịu cầu xin lão đại. Lão đại cứ bảo hắn đánh mạnh hơn nữa nhưng hắn lại cố tình từ từ giảm sức mạnh. Lần này, có lẽ việc Mỹ Huệ không cầu xin đã khiến lão đại rất tức giận. Bỗng Tuấn Kiệt dừng tay và đi đến chỗ Tống Vinh Hiển. “Lão đại, đã ngất rồi ạ.” Tống Vinh Hiển không một lời đứng dậy tiến tới chỗ Mỹ Huệ, cầm xô nước mà xối vào mặt cô. Mỹ Huệ tỉnh dậy, cô ho sặc sụa. Sau khi ho xong, Mỹ Huệ thấy chiếc roi lại vung đến. Nhưng lần này không phải Tuấn Kiệt đánh mà là ông chủ của cô. Sức mạnh của hắn gấp hai lần của Tuấn Kiệt khiến cô càng cắn môi mạnh hơn. Chỉ mới bốn roi, cô đã không chịu nổi mà tiếp tục ngất đi. Tuấn Kiệt đứng bên còn cảm thấy rùng mình và xót cho cô. Thấy Mỹ Huệ đã ngất, Tống Vinh Hiển dừng tay. Hắn lại định tạt nước vào cô thì thấy dòng máu từ môi cô chảy ra. Hắn bỏ xô nước ra, nước bắn tung tóe. Hắn như thèm khát máu tươi, ngậm lấy đôi môi của cô mà mút. Hắn còn cố cắn mạnh môi cô để máu càng chảy ra thêm nữa. Hắn mê mẩn đôi môi cô mà cắn mút không rời. Tay hắn di chuyển trên làn da của cô, chạm vào vết thương đang ứa máu... “Lão đại có chuyện rồi.” Tuấn Kiệt sau khi nhận được một cuộc gọi liền đến thông báo. “Có chuyện gì?” Tống Vinh Hiển rời đôi môi của Mỹ Huệ. Hắn liếm bàn tay dính đầy máu của cô mà hỏi. “Nữ vương cũng tham gia vào dự án DM.” “Chết tiệt.” Tống Vinh Hiển cởi chiếc áo khoác vest màu đen xuống đất. Hắn tay chống nạnh nhìn Mỹ Huệ. Hắn vẫn còn muốn uống máu của cô. Máu của cô rất ngon và tươi, hắn rất thích. “Mau bảo người chăm sóc cô ta.” Hắn quay lại dặn dò Tuấn Kiệt rồi bỏ đi. *** Mỹ Huệ mở mắt ra. Ánh sáng rọi vào mắt cô khiến cô phải nheo mắt lại. Phải một lúc sau cô mới thích ứng được với ánh sáng. Cô định ngồi dậy nhưng không được, vết thương làm cô đau rát. Mỹ Huệ có cảm giác như xương của mình đã bị gãy từng mảnh. Cô nhìn khắp người của mình. Những vết thương đã được xử lí. Nhưng đây là đâu đây? Cô nhìn xung quanh, đây là một căn phòng hoàn toàn xa lạ. Nhớ lại chuyện đã xảy ra, chẳng lẽ đây là lầu ba. Nhưng không có hắn ở đây. “Cạch.” Cánh cửa phòng mở ra. Quản gia Kim cùng một cô hầu gái bước vào. Trên tay cô hầu gái đó là hộp y tế và chén cháo. Thấy Mỹ Huệ muốn ngồi dậy thì quản gia Kim ngăn cản. “Vết thương rất nặng. Cô cần phải nghỉ ngơi nhiều.” “Nhưng tôi muốn về phòng.” Mỹ Huệ thật sự không thích ở nơi ở của tên ác ma đó. Cô muốn đi càng nhanh càng tốt. “Ông chủ có lệnh, từ ngày hôm nay cô phải sống ở lầu ba này để tiện chăm sóc cho ông chủ.” “Hả? Nhưng mà...” “Cho dù cô không muốn thì cũng phải ở. Mau ăn cháo rồi uống thuốc nghỉ ngơi cho tốt đi. Mai tôi cho cô nghỉ một ngày.” Quản gia Kim nói xong rồi cùng cô hầu gái kia đi ra ngoài. Mỹ Huệ thở dài. Cô thật không muốn ở nơi này chút nào. Cô không biết Tống Vinh Hiển sẽ tiếp tục làm gì cô nữa. Dù gì cô cũng đã chịu phạt xong rồi. Nếu hắn còn muốn phạt cô nữa thì cô cũng sẽ không nhượng bộ mà đấu tranh lại. Mỹ Huệ nhìn quanh phòng. Nơi này mà để người hầu sống thì thật quá tốt. Căn phòng rộng gấp hai lần phòng ở khu hầu của cô. Căn phòng giống như phòng ngủ hoàng gia. Chùm đèn pha lê màu vàng được treo ở giữa trần. Chiếc giường lớn và êm. Còn có cả bàn và bộ ghế sofa. Mỹ Huệ còn để ý có vài cánh cửa khác nhưng vì không cử động được nên không thể đến xem. “Ọc ọc” Lại là tiếng đói bụng. Mỹ Huệ đánh bụng của mình nói “Tại mày mà tao bị như vậy đó. Cũng vì mày hết.” Mỹ Huệ định cầm tô cháo ăn nhưng cả cơ thể không chịu nhúc nhích, chẳng còn tí lực nào cả. Cố gắng nhiều lần lấy tô cháo nhưng đều thất bại. Bỏ cuộc, Mỹ Huệ nằm ôm bụng mà ngủ để quên cơn đói. Nhắm mắt lại bắt đầu ngủ, nhưng vừa được ba mươi giây, Mỹ Huệ lại mở mắt. Đèn sáng như vậy làm sao mà ngủ. Lầu ba thật kì lạ. Phòng thì tối thui không có chút ánh sáng. Còn phòng thì sáng trưng không thể ngủ. Mỹ Huệ thổi bay tóc trên trán. Bây giờ cô lại không thể đến tắt là... Mỹ Huệ lại thử nhắm mắt lần nữa nhưng cũng không được. Ba mươi phút trôi qua vẫn không thể ngủ được, Mỹ Huệ cố ngủ lần cuối cùng. Lần này cô quyết định sẽ không mở mắt nữa. Nhưng năm phút sau, Mỹ Huệ vẫn không thể được. Cô mở mắt thì giật mình thấy một người đàn ông ngồi trên giường nhìn mình. “A!” Mỹ Huệ la lên khiến Tuấn Kiệt đang đứng bên cạnh Tống Vinh Hiển cũng giật mình theo. “Tôi đáng sợ vậy sao?” Tống Vinh Hiển cười nhạt. “Anh... vào đây lúc nào vậy?” “Đã được năm phút rồi.” “Sao!” Mỹ Huệ vừa ngạc nhiên mà vừa có chút sợ hãi. Hắn đúng là ác quỷ, đi vào không chút tiếng động. Nhưng hắn vào đây làm gì? Định phạt nữa sao? “Này dù sao tôi cũng là ông chủ cô đấy. Lễ phép chút đi.” Tống Vinh Hiển bất mãn. Lúc lần đầu gặp, trông Mỹ Huệ rất sợ hắn nhưng sao bây giờ lại nói chuyện như hắn là bạn cô vậy. “Ông chủ thì sao chứ! Dù sao tôi với anh cũng bằng tuổi nhau mà.” Mỹ Huệ nhận ra mình không còn sợ ông chủ nữa. Chắc có lẽ là nhờ hôm qua. Hôm qua hắn đánh mạnh tay như thế mà hôm nay cô lại còn sống, chứng tỏ cô có số mạng rất lớn, không dễ chết, vậy tại sao lại phải sợ hắn. Mỹ Huệ suy nghĩ ngây thơ. Dù sao hắn cũng là kẻ đánh em trai cô nên suy ra cũng là kẻ thù của cô. “Bằng tuổi?” Tống Vinh Hiển không thể chịu nổi mà đứng dậy chỉ vào Mỹ Huệ nói. “Cô bao nhiêu tuổi rồi hả?” “Hai mươi.” “Ha ha…” Bỗng nhiên Tống Vinh Hiển bật cười như điên khiến Tuấn Kiệt ngẩn người. Chưa ai khiến lão đại của hắn phải cười như vậy. “Tôi hai mươi lăm rồi nhé. Ha ha… tôi nhìn trẻ vậy sao?” Mỹ Huệ mồm chữ O. Cô thật không ngờ hắn ta lại lớn tuổi như thế. Nhưng khuôn mặt hắn có khi còn trẻ hơn cô. Biết mình đã tiếp tục lại đắc tội với ông chủ, Mỹ Huệ vội chuyển chủ đề. “Ông chủ đã khuya rồi. Ông nên về phòng ngủ đi.” Tống Vinh Hiển nở nụ nham hiểm. “Tuấn Kiệt, vất vả rồi. Cậu hãy về đi.” “Vâng.” Tuấn Kiệt cúi đầu rồi đi ra ngoài.
Chương 21 Chiếc taxi dừng trước công ty Loen. Mỹ Huệ bước xuống xe tay cầm tập tài liệu. Vừa nãy đang trên đường đến siêu thị thì Tuấn Kiệt gọi đến bảo cô đem tập hồ sơ trong thư phòng đem đến công ty cho ông chủ. Vì biệt thự ở ngoại thành nên Mỹ Huệ phải chạy về rồi lại chạy vào trung tâm thành phố. Khi đến công ty thì đã mất hai tiếng. Mỹ Huệ nhanh chóng đi vào công ty. Nghe nói lúc tám giờ ông chủ có cuộc họp cô phải nhanh chóng mang đến. Đi đến thang máy có rất nhiều đứng thành hai hàng đợi. Nhìn đồng hồ trên điện thoại, đã bảy giờ năm mươi lăm. Hai hàng người dài đến thế biết đến bao giờ mới đến lượt cô. Mỹ Huệ nhìn về phía cầu thang thoát hiểm rồi lại nhìn thang máy. Không nghĩ nhiều cô lập tức chạy đến thang bộ. Công ty có bốn mươi hai tầng, phòng của Tống Vinh Hiển lại ở trên tầng cao nhất. Nhưng cô phải nhanh chóng đưa tài liệu đến cho ông chủ. Khi đến nơi chân của Mỹ Huệ muốn rụng. “Cho tôi hỏi.” Mỹ Huệ đi đến bàn thư kí. “Cô là Trương Mỹ Huệ phải không? Chủ tịch đang ở bên trong, xin mời vào.” Mỹ Huệ nhìn đông hồ, đúng tám giờ. Cô mỉm cười cảm ơn cô thư kí rồi đi đến trước cửa của căn phòng lớn gõ cửa. “Cốc cốc.” “Ông chủ, tôi là Trương Mỹ Huệ.” “Vào đi.” Giọng Tống Vinh Hiển vang lên. Mỹ Huệ mở cửa bước vào. Căn phòng với ánh sáng mờ ảo. Ông chủ của cô chẳng lẽ không thích ánh sáng? Cũng đúng thôi ác quỷ thích bóng tối mà… Tống Vinh Hiển đang làm việc, hắn chả buồn ngước đầu lên nhìn Mỹ Huệ. “Của ông chủ.” Mỹ Huệ đem tập tài liệu lên bàn làm việc. “Vậy tôi về đây.” Thấy Tống Vinh Hiển không nói gì, Mỹ Huệ sợ mình làm phiền đến ông chủ nên xin phép về. “Chờ đã.” Vừa chuẩn bị bước ra cửa, Tống Vinh Hiển ngẩng đầu lên nói với Mỹ Huệ. Mỹ Huệ quay đầu lại. “Pha giúp tôi tách cà phê.” Nói xong rồi Tống Vinh Hiển lại cắm cúi làm việc. “Ồ.” Mỹ Huệ ra khỏi phòng. “Bây giờ cô về đấy ư?” Thấy Mỹ Huệ ra cô thư kí hỏi. “À, chủ tịch bảo tôi pha giúp cà phê. Nhưng mà cũng đã tám giờ, chủ tịch cũng gần đi họp rồi không biết pha có uống kịp không.” “Họp? Sao tôi không nghe chủ tịch nói gì?” Mỹ Huệ ngạc nhiên nhìn cô thư kí. “Không có sao?” Mỹ Huệ hỏi. “Tôi nhớ hôm nay không có cuộc họp nào.” “Vậy sao.” Mỹ Huệ cười ngượng. “Chắc là tôi nhớ nhầm rồi.” “Vậy sao.” Cô thư kí cười. “Vậy để tôi pha cà phê cho chủ tịch.” “Không cần đâu. Để tôi pha được rồi.” Mỹ Huệ đi vào phòng nghỉ ngơi pha cà phê. Tại sao ông chủ lại nói dối cô chứ? Ông chủ cố tình hành hạ cô đây mà. Mỹ Huệ tức giận. Chẳng phải ông chủ đã từng nói ghét cô sao! Chắc hắn dùng cách này để trả thù cô. Hừ, ông chủ trông lạnh lùng như thế mà lại hành xử trẻ con như vậy. Cô không thể thua được, cô cũng phải trả thù mới được. Mỹ Huệ chợt thấy vài trái chanh trên bàn liền nảy ra ý tưởng. Cô cười nhếch mép. “Cốc cốc.” Mỹ Huệ mở cửa bước vào. Cô vui vẻ cười thầm đặt tách cà phê nóng hổi lên bàn. Tống Vinh Hiển nhìn cô rồi lại nhìn tách cà phê. “Tôi về đây.” Nói xong câu Mỹ Huệ liền chạy nhanh ra ngoài. Tống Vinh Hiển cầm tách cà phê lên miệng vừa thắc mắc tại sao cô lại đi gấp như thế. “Ặc, chua quá.” Vừa uống được một ngụm, Tống Vinh Hiển liền nhổ ra. Đúng như hắn nghĩ, cô ta đã làm gì đó với tách cà phê. Hắn tức giận chạy ra bên ngoài. “Chủ tịch có chuyện gì vậy ạ?” Thư kí thấy hắn tứ giận liền hỏi. “Con chuột nhắt kia đâu rồi?” Tống Vinh Hiển tức giận nhìn xung quanh. “Ai ạ?” “Là Trương Mỹ Huệ.” Tống Vinh Hiển nói lớn. “Cô ấy vừa mới đi khỏi. Có chuyện gì không ạ?” “Không có gì. Tiếp tục làm việc.” Tống Vinh Hiển cố gắng kìm chế con giận đi vào phòng. Cô thư kí thắc mắc tại sao chủ tịch lại tức giận đến vậy. Cô đi vào phòng nghỉ ngơi. “Ủa, mấy trái chanh mình để đây đâu mất rồi?” Vào phòng, cầm tách cà phê trên bàn, hắn ném vào sọt rác. Hắn tức giận ngồi xuống ghế. Con chuột nhắt này chắc đã phát hiện ra hắn cố tình để cô đem tập tài liệu đến đây. Hắn thừa nhận hắn cố tình kêu Tuấn Kiệt gọi cô đến. Hắn biết thời gian này nhân viên đi làm đông nên thang máy sẽ kín người. Chắc chắn cô sẽ vì chờ thang máy mà đến trễ. Lúc đó hắn có lý do để phạt cô. Nhưng không ngờ cô lại đến đúng giờ làm cho hắn không thể làm gì được. Nhưng mà hắn cũng không ngờ đến cô cả gan trả thù hắn. “Hừ.” Hắn cười nhạt. Con chuột này muốn khiêu chiến đây mà. Được thôi, hắn sẽ cho cô biết sự lợi hại của hắn. Tống Vinh Hiển đứng dậy gọi điện cho Tuấn Kiệt chuẩn bị xe rồi cầm áo khoác đi ra ngoài. Kể từ bây giờ, cuộc chiến giữa ông chủ và hầu gái chính thức bắt đầu. Mỹ Huệ bắt xe buýt đi siêu thị, lúc này chạy đi chạy về cô đã dùng hết tiền. Cô ngồi trên xe tháo giày ra. Vì lúc nãy chạy lên cầu thang không nghỉ nên bây giờ chân của cô muốn gãy ra. Ngày hôm qua mới được bọn Hoàng Ba chăm sóc vết thương chưa khỏi vậy mà bây giờ cô lại bị như vậy. Kể từ khi vào biệt thự cô toàn bị thương toàn gặp xui xẻo. Nhưng bây giờ cô không thể bỏ công việc này, cô phải cố chịu đựng. Mỹ Huệ hai tay đầy giỏ thức ăn về đến biệt thự. “Mới đi đâu mới về đó.” Vừa bước vào lầu ba, Mỹ Huệ đã thấy ông chủ ngồi chéo chân trên sopha hỏi cô. “Tôi đi siêu thị mua chút đồ.” Mỹ Huệ nhìn ông chủ. Chẳng phải ông chủ đang làm việc sao, về làm gì. “Sao vậy? Tôi về cô không cho sao?” Tống Vinh Hiển sắc bén hỏi Mỹ Huệ. “Tôi không có.” Mỹ Huệ cười trả lời. Cô đem thức ăn sắp vào tủ lạnh. “Tôi về để bảo cô pha lại cho tôi tách cà phê.” Tống Vinh Hiển nhìn Mỹ Huệ nói không chớp mắt. “Vậy sao. Hì. Vậy để tôi đi pha.” Mỹ Huệ có cảm giác như hàng trăm con dao đang chĩa về phía mình, cảm giác lạnh sóng lưng tràn đến. “A!” Mỹ Huệ xoay người lại. Đã từ lúc nào ông chủ đã đứng sau lưng cô. Lúc này Tống Vinh Hiển nhìn Mỹ Huệ chằm chằm, miệng cười khiêu chiến. Tống Vinh Hiển lúc này làm Mỹ Huệ hơi sợ, cô liền lùi lại một bước, lập tức đi chỗ khác. “Tôi… tôi đi pha cà phê.” Tống Vinh Hiển vẫn đứng đó, hai tay đút vào túi quần, khuôn mặt cười đầy gian xảo. “Cà phê của ông chủ.” Mỹ Huệ đặt tách lên bàn. Cô đã thay bộ nữ hầu. Tống Vinh Hiển nhìn Mỹ Huệ không nói gì. Cầm tách cà phê lên nhấp một ngụm. Mỹ Huệ vẫn đứng đó nhìn hắn uống. “Lấy remote cho tôi.” Bỏ cốc cà phê xuống, ngồi chéo chân, hai cánh tay đặt trên phần cao nhất của đệm lưng. “…” Mỹ Huệ lấy remote trên bàn trước mặt Tống Vinh Hiển đưa cho hắn. Tống Vinh Hiển nhận remote nhưng hắn lại không bật tivi mà sai Mỹ Huệ lên thư phòng đem tập tài liệu xuống cho hắn làm việc. Mỹ Huệ cắn môi, ông chủ cố tình sai khiến cô đây mà. Mỹ Huệ xin phép Tống Vinh Hiển cô đi làm việc nhà còn hắn ngồi làm việc ở ghế sopha. “Ông chủ xin ông hãy nhấc chân lên để tôi lau chỗ này.” “Choảng.” Nghe tiếng vỡ, Mỹ Huệ nhìn vũng nước cà phê trên sàn nhà. Ôi trời! Cô vừa mới lau xong chỗ đó. “Mau dọn đi.” Tống Vinh Hiển nói. Mỹ Huệ lườm ông chủ. Hắn cố tình đây mà. Thật đáng ghét! Dù không muốn nhưng Mỹ Huệ đành phải dọn đống đó.
Contents1 Giới thiệu Truyện Hầu Gái Của Ác Các chương mới nhất2 Danh sách chương3 Trọn bộ Truyện Hầu Gái Của Ác Quỷ “cập nhật ngày 11/06/2023“ Trọn bộ Hầu Gái Của Ác Quỷ Full tập được cập nhật mới nhất ngày 11/06/2023 tại đọc truyện online, đọc truyện chữ, truyện hay, truyện full. Truyện Full luôn tổng hợp và cập nhật các chương truyện một cách nhanh nhất. Giới thiệu Truyện Hầu Gái Của Ác Quỷ 🔰 Tên Truyện ⭐ Truyện Hầu Gái Của Ác Quỷ Full 🔰 Trạng thái ⭐ Hoàn thành 🔰 Ngày cập nhật ⭐ 11/06/2023 🔰 Số tập ⭐ Trọn bộ – Full Bộ 🔰 Đánh giá ⭐ 🔰 Người đăng ⭐ – TruyenFull Tác giả Dimped Girl Thể loại Ngôn tình, truyện teen… Giới thiệu Trương Mỹ Huệ mồ côi ba mẹ lúc mới năm tuổi. Hằng ngày cô phải đi làm vất vả để lo cho cuộc sống của cô và em. Cuối cùng cô quyết định tham gia vào cuộc tuyển chọn người giúp việc của một gia đình giàu có. Sau bao vòng thi cô cuối cùng được nhận vào làm việc với số tiền lương có thể giúp chị em cô ăn ngon mặc ắm. Nhưng thật không ngờ chủ căn biệt thự lại là một kẻ biến thái. Cô có ý định nghỉ việc nhưng tên ác ma bá đạo ấy lại luôn tìm cách khiến cô quay trở lại. Trải qua bao nhiêu khó khăn, họ mới nhận ra mình thật sự yêu đối phương. Nhưng… Các chương mới nhất Chương 83 Hầu gái của ác quỷ – Ngoại truyện 1 Chương 82 Chương 80-81 Chương 78-79 Chương 76-77 Danh sách chương Chương 01 Chương 02 Chương 03 Chương 04 Chương 05 Chương 06 Chương 07 Chương 08 Chương 09 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35-36 Chương 37 Chương 38-39 Chương 40-41 Chương 42-43 Chương 44-45 Chương 46-47 Chương 48-49 Chương 50-51 Chương 52-53 Chương 54-55 Chương 56-57 Chương 58-59 Chương 60-61 Chương 62-63 Chương 64-65 Trọn bộ Truyện Hầu Gái Của Ác Quỷ “cập nhật ngày 11/06/2023“ ⭐Chương 1 1 ⭐Chương 2 2 ⭐Chương 3 3 ⭐Chương 4 4 ⭐Chương 5 5 ⭐Chương 6 6 ⭐Chương 7 7 ⭐Chương 8 8 ⭐Chương 9 9 ⭐Chương 10 10 ⭐Chương 11 11 ⭐Chương 12 12 ⭐Chương 13 13 ⭐Chương 14 14 ⭐Chương 15 15 ⭐Chương 16 16 ⭐Chương 17 17 ⭐Chương 18 18 ⭐Chương 19 19 ⭐Chương 20 20 ⭐Chương 21 21 ⭐Chương 22 22 ⭐Chương 23 23 ⭐Chương 24 24 ⭐Chương 25 25 ⭐Chương 26 26 ⭐Chương 27 27 ⭐Chương 28 28 ⭐Chương 29 29 ⭐Chương 30 30 ⭐Chương 31 31 ⭐Chương 32 32 ⭐Chương 33 33 ⭐Chương 34 34 ⭐Chương 35 35 ⭐Chương 36 36 ⭐Chương 37 37 ⭐Chương 38 38 ⭐Chương 39 39 ⭐Chương 40 40 ⭐Chương 41 41 ⭐Chương 42 42 ⭐Chương 43 43 ⭐Chương 44 44 ⭐Chương 45 45 ⭐Chương 46 46 ⭐Chương 47 47 ⭐Chương 48 48 ⭐Chương 49 49 ⭐Chương 50 50 ⭐Chương 51 51 ⭐Chương 52 52 ⭐Chương 53 53 ⭐Chương 54 54 ⭐Chương 55 55 ⭐Chương 56 56 ⭐Chương 57 57 ⭐Chương 58 58 ⭐Chương 59 59 ⭐Chương 60 60 ⭐Chương 61 61 ⭐Chương 62 62 ⭐Chương 63 63 ⭐Chương 64 64 ⭐Chương 65 65 ⭐Chương 66 66 ⭐Chương 67 67 ⭐Chương 68 68 ⭐Chương 69 69 ⭐Chương 70 70 ⭐Chương 71 71 ⭐Chương 72 72 ⭐Chương 73 73 ⭐Chương 74 74 ⭐Chương 75 75 ⭐Chương 76 76 ⭐Chương 77 77 ⭐Chương 78 78 ⭐Chương 79 79 ⭐Chương 80 80 ⭐Chương 81 81 ⭐Chương 82 82 ⭐Chương 83 83 ⭐Chương 84 84 ⭐Chương 85 85 ⭐Chương 86 86 ⭐Chương 87 87 ⭐Chương 88 88 ⭐Chương 89 89 ⭐Chương 90 90 ⭐Chương 91 91 ⭐Chương 92 92 ⭐Chương 93 93 ⭐Chương 94 94 ⭐Chương 95 95 ⭐Chương 96 96 ⭐Chương 97 97 ⭐Chương 98 98 ⭐Chương 99 99 ⭐ĐANG CẬP NHẬT⭐ Đọc truyện online, đọc truyện chữ, truyện hay, truyện full. Truyện Full luôn tổng hợp và cập nhật các chương truyện một cách nhanh nhất. Trang đọc truyện online hàng đầu Việt Nam với nhiều truyện hay chọn lọc và hầu hết các truyện đã full dành cho bạn đọc yêu thích, website hỗ trợ đọc tốt . Danh sách những truyện full đã hoàn thành hay nhất hiện nay với sự đa dạng về thể loại, chọn lọc về nội dung, liên tục cập nhật truyện full mới cho độc giả. Leave a comment
Chương 1 Trương Mỹ Huệ New York, USA. “Keng… keng…” Bước ra khỏi tiệm cà phê, một cơn gió mùa đông kéo đến. Trương Mỹ Huệ run người đút hai bàn tay vào túi áo ấm, hiện giờ đã là mười một giờ đêm nên cái lạnh càng thấu xương hơn. Mỹ Huệ đi bộ về phòng trọ. Vào đến phòng cô liền ngồi phịch xuống đất. Căn phòng nhỏ rộng chỉ hai mươi mét vuông là chỗ ở của chị em cô. Lấy trong túi ra một phong bì, Mỹ Huệ thở dài. Trong phong bì, số tiền lương ít ỏi của cả ba công việc làm thêm vẫn không đủ để chi trả cho cuộc sống. Mỹ Huệ nằm dài ra sàn, tay phải đặt lên trán, nhìn trân trân lên trần nhà. Đã mười lăm năm rồi kể từ khi cô và em trai cô trở thành trẻ mồ côi. Mỹ Huệ vẫn còn nhớ như in ngày đó, ngày mà đã gieo những cơn ác mộng vào trong giấc mơ của cô. Đêm nào cũng vậy, mỗi khi nhắm mắt, Mỹ Huệ lại nhớ đến cảnh tượng khủng khiếp ấy. Trong căn biệt thự, người làm bận rộn tổ chức tiệc để chào đón một thời khắc quan trọng. Ở phòng khách, đứa trẻ ngồi trên ghế cười cười thích thú, nhìn người phụ nữ với gương mặt hiền hậu, bên cạnh người phụ nữa là bé gái khoảng chừng năm tuổi mặc một chiếc váy màu hồng, trên đầu gắn một chiếc vương miện, cô bé xinh như một nàng công chúa. Tất cả đã chuẩn bị sẵn sàng chỉ còn chờ một người quan trọng nữa. Cuối cùng người quan trọng cũng đến, theo sau ông là mười vệ sĩ trông có vẻ rất mệt mỏi nhưng vẫn cố nở nụ cười. Ông cười tiến tới ba người ở phòng khách. Bữa tiệc bắt đầu, cả bốn người đều nở nụ cười hạnh phúc. Nhưng hạnh phúc ấy chưa được lâu thì đã bị một người đàn ông dập tắt. Chỉ thoáng chốc người đàn ông và người phụ nữ đều nằm trong vũng máu, hai đứa trẻ oà khóc. Gương mặt bé gái hiện lên rõ sự căm ghét thù hận với người đàn ông giết ba mẹ mình. Chỉ trong một đêm, căn biệt thự màu trắng được bao phủ bởi một màu máu đỏ tươi… Chỉ trong một đêm, hai đứa nhỏ trở thành trẻ mồ côi. Đã mười lăm năm rồi, Mỹ Huệ vẫn không thể nào quên được. Cô vẫn còn nhớ rõ như in gương mặt mẹ cô lúc cầu xin cho chị em cô được sống. Mỹ Huệ không thể nào quên được gương mặt của người đàn ông độc ác đó, cô nhất định sẽ không quên để nếu gặp lại cô sẽ giết hắn ta. Từ đêm đó chị em cô sống trong cô nhi viện. Từ khi Mỹ Huệ lên cấp ba, cô và em trai chuyển đến sống ở phòng trọ. Hằng ngày Mỹ Huệ phải vừa đi học vừa đi làm kiếm tiền để trả tiền nhà, tiền sinh hoạt và tiền học của chị em cô. Khi Mỹ Huệ tốt nghiệp cấp ba, cô quyết định nghỉ học. Mỗi ngày Mỹ Huệ phải làm ba công việc làm thêm mới có thể chi trả cho tiền sinh hoạt. “Về rồi sao?” Tiếng của Trương Hùng đánh thức Mỹ Huệ trở về thực tại. Mỹ Huệ nhìn đứa con trai mười sáu tuổi đang nằm trên gác nhìn cô đầy lạnh lùng. “Em chưa ngủ sao? Mau đi ngủ đi.” Mỹ Huệ còn chưa dứt lời, Trương Hùng đã chui vào chăn ấm. Mỹ Huệ không hiểu tại sao em trai cô luôn làm mặt lạnh với cô. Với những người khác Hùng rất thân thiện còn với Mỹ Huệ cậu luôn đối xử lạnh nhạt. Có phải là vì cô nghèo… Sáng ngày hôm sau, ánh sáng rọi vào người con gái đang nằm ngủ trên sàn. Trương Mỹ Huệ bừng tỉnh giấc, cô đỡ cái lưng đau ê ẩm do ngủ cả đêm trên sàn lạnh ngồi dậy. Mỹ Huệ nhìn đồng hồ, mới bảy giờ còn một tiếng nữa mới đến giờ làm việc của cô. Mỹ Huệ đứng dậy nhìn lên gác, em trai cô đã đi học. Mỹ Huệ bước vào phòng tắm. Một lát sau, Mỹ Huệ bước ra, trên người cô chỉ trọn vẹn chiếc khăn tắm. Nước trên mái tóc Mỹ Huệ chảy xuống gương mặt xinh đẹp rồi xuống làn da trắng trẻo của cô. Khoảng bảy giờ ba mươi, Mỹ Huệ rời khỏi phòng trọ đi đến nơi làm việc. Bước vào cửa hàng tạp hoá nơi cô làm việc, Mỹ Huệ liền mặc đồng phục rồi bắt đầu công việc của mình. Công việc ở cửa hàng cũng rất vất vả. Cả cửa hàng chỉ có Mỹ Huệ là nhân viên, cũng may nơi cô làm việc chỉ là một cửa hàng tạp hoá nhỏ bé nên không có nhiều khách. Đã mười một giờ, trong cửa hàng chỉ còn vài người, ca làm việc của Mỹ Huệ cũng hết, Tiểu Nhu cũng đã đến để thay ca. Chuẩn bị đổi ca thì một hộp sữa đặt lên quầy thanh toán. Cô nhìn quanh gọi Tiểu Nhu đến thanh toán nhưng không thấy. Đoán Tiểu Nhu đang thay đồng phục nên Mỹ Huệ cũng không suy nghĩ nhiều mà giúp cô thanh toán cho khách. “A… Có phải Trương Mỹ Huệ đó không?” Mỹ Huệ ngơ ngác ngước nhìn người con trai trước mặt. “Nhớ mình không? Mình là Gia Ân nè.” Gia Ân chống tay phải lên bàn, tay trái chỉ vào mình. Mỹ Huệ mơ màng nhìn Gia Ân. Thật sự cái tên này nghe rất quen nhưng cô vẫn không nhớ nổi là ai. “Không nhớ sao? Là người mà ngồi chung bàn ở thư viện hồi cấp ba đó. Nhớ chưa?” Thấy Mỹ Huệ vẫn chưa nhớ ra, Gia Ân lại chỉ vào mắt mình nói. “ Là thằng đeo kính cận ngố ngố đó.” Lúc này Mỹ Huệ mới nhớ ra. Ngày xưa khi học lớp mười một, cô thường xuyên đến thư viện để đọc sách. Lúc ấy có một người con trai luôn ngồi chung bàn đối diện với cô. “Wow thật không ngờ có thể gặp cậu ở đây! Đã ba năm trôi qua rồi mà cậu vẫn xinh đẹp như ngày nào, vẫn không thay đổi.” Gia Ân vui mừng nói. Đúng vậy, đã ba năm trôi qua Mỹ Huệ vẫn không thay đổi nhưng Gia Ân lại thay đổi rất nhiều. Nếu Mỹ Huệ không nhớ nhầm thì người con trai ngồi chung bàn ở thư viện với cô là một người con trai trông có vẻ rất yếu ớt. Gia Ân ba năm trước là một người lúc nào cũng cắm cúi đọc sách, cậu luôn đeo một chiếc kính dày cộm, tóc tai thì lôi thôi, quần áo chỉnh tề, nói đúng hơn thì Gia Ân lúc đó là một con mọt sách chính hiệu. Nhưng ba năm sau Gia Ân lại trở thành một người khác, khiến Mỹ Huệ thật sự bất ngờ. Gia Ân bây giờ với dáng người to cao, khuôn mặt tuấn tú, quần áo thời trang sang trọng. Mỹ Huệ thật sự không tin nổi đây là cùng một người. “Thôi bây giờ mình có việc gấp phải đi trước. Lần sau nói chuyện nha. Tạm biệt!” Nói xong, Gia Ân vẫy tay tạm biệt Mỹ Huệ rồi lấy hộp sữa chạy ra ngoài bắt taxi đi mất. “Ai vậy? Đẹp trai quá! Là bạn trai em sao?” Tiểu Nhu đã thay đồng phục xong chạy đến hỏi cô. “Không phải. Chỉ là bạn thôi.” Mỹ Huệ xua tay. “Vậy sao? Thật là đẹp trai quá đi mất. Nếu như mình ra sớm hơn thì đã có thể xin số rồi.” Tiểu Nhu tỏ vẻ tiếc nuối. Mỹ Huệ ngượng ngùng cười. Mỹ Huệ thật sự không biết cô và Gia Ân có phải bạn bè không nữa. Dù ngồi chung bàn nhưng hai người vẫn chưa nói chuyện lần nào. Lần nói chuyện duy nhất của hai người chính là khi Gia Ân kéo ghế ngồi đối diện Mỹ Huệ nói. “Xin chào. Mình là Gia Ân. Mình có thể ngồi ở đây được không?” “Được chứ!” Mỹ Huệ mỉm cười trả lời lại. Từ đó về sau, mỗi khi Mỹ Huệ ngồi đọc sách ở thư viện, Gia Ân lại đến ngồi đối diện cô. Có ngày Gia Ân đến sớm hơn, Mỹ Huệ cũng sẽ đến ngồi đối diện cậu. Cứ như thế cả thời cấp ba, hai người luôn ngồi đối diện nhau trong thư viện. Mỹ Huệ thay xong đồng phục ra ngoài, đi ngang qua kệ bánh, Mỹ Huệ thuận tay lấy bịch bánh mì ngọt cùng chai nước suối rồi đến quầy thanh toán. Bữa trưa của Mỹ Huệ luôn luôn là bánh mì ngọt kể cả buổi tối. Bởi vì một phần cô quá bận rộn không có thời gian nấu một bữa ăn, một phần cũng vì cô muốn tiết kiệm tiền, có thể tiết kiệm được bao nhiêu thì tiết kiệm. Thời buổi hiện nay kiếm tiền rất khó khăn nên Mỹ Huệ luôn tính toán trong mỗi việc. Bước ra khỏi cửa hàng tạp hoá. Mỹ Huệ vừa đi đến nơi làm việc tiếp theo vừa ăn bánh mì. Cơn gió mùa đông kéo đến. Đã là buổi trưa nên cơn gió mang đến sự ấm áp dễ chịu khiến Mỹ Huệ cảm thấy trong lòng thoải mái hơn…
hầu gái của ác quỷ