Lời bài hát Em ơi làm vợ anh nhé Trải qua bao nhiêu khó khăn, trải qua bao nhiêu thăng trầm có lẽ em đã hiểu tình уêu anh dành cho em. Vậу sao em haу vô cớ, vậу sao em haу trách anh trong những tình huống không ngờ. Ɲhiều khi anh đã bối rối, nhiều khi anh đã thét lên em ơi "Ϲó уêu anh không?". Là người mang đến cho anh những tiếng cười. Em ơi lại gần anh nữa đi. Em hãy nhìn thẳng mắt anh này. Anh sẽ rất hạnh phúc, nếu sớm mai tỉnh giấc 9. Happy Birthday to my love! ~ Chúc mừng sinh nhật em yêu. 10. Vợ yêu của anh à. Anh chúc em luôn luôn mạnh khỏe, vui vẻ, ăn khỏe. Vợ ơi! Cố gắng an nhiều vào nhé! Yêu vợ nhiều lắm. 11. Nhân ngày sinh nhật của em, anh chúc em nhan sắc thăng hoa, tiền tài ào ào, tình yêu bùng nổ. 12. Hôm nay trời mưa nên mình lại viết bài review Vợ ơi đừng đi của tác giả L** M**** T*** các bạn hãy theo dõi nhé. Mình tin đây là bộ truyện hay đó nha. Văn Án 1: LTT lấy chồng sớm, cô gả cho bác sĩ Đoạn khoa chỉnh hình. Bác sĩ Đoạn có truyền thống bảo thủ, mặt mày nghiêm chỒng cỦa vỢ Ơi! chỒng Ở ngoÀi ĐÓ dÙ xa vỢ vÀ bi nhƯng cŨng phẢi luÔn giỮ sỨc khỎe ĐẤy, hÔm trƯỚc chỒng vỀ nhÌn chỒng gẦy mÀ thẤy gÉt quÁ. mÀ vỢ vÀ con thÌ cŨng lẠi nhỚ chỒng nỮa chỨ. hix hix chỒng Ơi! yÊu vÀ nhỚ anh nhiỀu. ba lÀ cÂy nẾn vÀng, mẸ lÀ cÂy Trang Chủ. Vợ Yêu, Anh Sắp Trụ Không Nổi. Chương 33. Bình Luận (0) Like Fanpage để ủng hộ TruyenDich.Vip và cập nhật các thông tin mới nhất về các bộ truyện nhé. 32duOoi. Diệp Thành đồng ý ly Lạc cảm thấy chua chát, cô rõ ràng yêu hắn, thế mà...."haizz..bỏ đi, thật đau não mà."Cô giống như mọi khi, lần mò vào bếp để làm cơm tối cho thịt bằm, thơm nức, cà ri gà siêu ngon. Thêm món xào thập cẩm..Bữa cơm ba món, ngon như thế, nhưng là cô lại không cảm thấy hào hứng nữa...Bên ngoài, Diệp Thành rõ ràng đang nghe một cuộc điện thoại. Khỏi cần nói, cũng biết, còn ai ngoài Lưu Tâm Nhã kia chứ? Mặc dù Diệp Thành giảm thấp âm thanh, như Từ Lạc vẫn có thể nghe thấy giọng nói từ tính dễ nghe của hắn. Mang theo đầy sủng nịch mà trước nay hắn chưa từng nói với cô dù chỉ một giọng đầy cưng chiều mà nói với Lưu Tâm Nhã bên kia điện thoại." Được, anh đã ly hôn với cô ta rồi, ngày mai cô ta đi, anh sẽ đón em về....ngoan, tối đắp mền kĩ vào, đừng để bị ốm, ....được, được...em là bảo bối của anh mà.."Từ Lạc nghe mà chua xót, cô ngước mắt lên trần nhà, nước mắt khẽ chảy xuống lăn theo hai gò má đỏ cơm đã dọn sẵn sàng, cô và cơm vào miệng mà không thèm nhìn lấy hắn một cái. Hắn cũng chẳng quan tâm cô nghĩ cái gì. Mạnh ai người đó bữa cơm chán khi thu dọn bát đĩa. Cô đi về phòng của mình. Thu dọn hành lý. Xong đâu đấy, cô nằm phịch trên giường, mệt nhiên, cánh cửa đẩy vào, là Hắn."Anh vào đây làm gì?" Từ Lạc không nhìn hắn mà Thành leo lên nằm gần cô, cánh tay hắn lại bắt đầu sờ loạn. "Bà xã, em năm năm qua vất vả rồi, tối nay, thưởng lần cuối cho em."Từ Lạc cười khổ, cô nằm đó, mặc cho hắn muốn làm gì thì làm. Hắn kéo cô quay người lại, bất giác mặt cô đập vào khuôn ngực săn chắc của nhớ lại có lần từng nói với Diệp Thành, cô nói " em khi đó chỉ thấy anh một lần, từ đó trong mộng xuân toàn là anh."Lúc này, nhớ lại, cô có chút xấu hổ, chua chát trong tim. Cô biết mình có thai với hắn, nhưng hắn sẽ vui sao? Cái thai chỉ mới hai tháng, nếu quan hệ sẽ ảnh hưởng...cô mệt mỏi mặc kệ tới đâu thì Diệp Thành, cô cười khẩy, nói một câu ngắn gọn."Đàn ông các người thật lạ, miệng nói, nhưng hành động lại chẳng đúng tí nào..Giả dối."Diệp Thành đang hôn khắp người cô, câu nói của cô khiến hắn tức giận, lập tức, chiếc váy của cô bị hắn xé toạc. Thân thể trắng noãn của cô đập vào mắt tức hắn điên cuồng, ý loạn tình mê mà làm cô. Năm năm rồi, mỗi lần yêu với cô hắn vô cùng hài lòng...Diệp Thành hết hôn hít, lại lên đỉnh mấy lần, cả phòng xuân tình ngập tràn...Sau khi kết thúc, Từ Lạc rã rời nằm tại chỗ, Diệp Thành hiếm thấy thế mà lại bế cô đi tắm nước ấm. Cô kinh ngạc khi thấy hắn làm như thế, nhưng cô cũng mặc kệ, dù gì ngày mai, khi cô đi khỏi nơi này, hai người họ đã kết thúc. Thế thì lúc này cứ tranh thủ sự quan tâm của hắn không biết là thật tâm hay giả khi tắm rửa cho cô xong, hắn bế cô vào giường, rồi đi tắm. Nửa tiếng sau hắn quay trở cạnh cô, hắn ghé sát khuôn mặt của mình đến gần mặt cô, gần đến nỗi Từ Lạc có thể cảm nhận tất cả mùi hương trên người hắn, hơi thở của hắn, và nhiệt độ nóng như lửa của thân thể Thành nhìn Từ Lạc, hắn nhẹ nhàng mà đặt một nụ hôn trên môi cô một cái."Từ Lạc, Ngủ ngon," vừa nói hắn vừa kéo chăn đắp cho cả hai, im lặng chốc lát, "hắn nói, tối nay em nằm trong ngực tôi mà ngủ."Từ Lạc được hắn ôm trong ngực, liền ấm áp từ đầu đến vào khuya, xuyên thấu qua rèm cửa sổ hơi mỏng. Nhìn ra ngoài, có thể thấy, ánh trăng nhợt nhạt lạnh lẽo đến thấu tường nhà, đồng hồ quả lắc vẫn không ngừng đung đưa từng giây trôi Thành đã ngủ say, nhưng Từ Lạc lại không thể ngủ nổi. Cô khẽ mở mắt nhìn hắn, đánh giá khuôn mặt hắn gần trong gang tấc."Sao chồng cô, hắn lại đẹp trai và soái đến thế cơ chứ?" Diệp Thiếu Gia. Con trai Chủ Tịch Tập Đoàn Diệp Thị. Chân mày kiếm đen sắc sảo, lông mi dài, sóng mũi dọc dừa, nét mặt hoàn hảo không tì vết, tuấn tú, khôi ngô như thiên dáng lại chuẩn không cần chỉnh, cường tráng, phong độ...lại còn là người thừa kế khối tài sản kếch xù..Hắn mà chỉ cần nghiêm túc nhìn một cái thôi, thì có cả khối cô gái phải rụng trứng vì hắn...Từ Lạc lớn gan, cô đưa miệng mình mà hôn hắn một cái trên môi mỏng của tay sờ sờ bụng nhỏ của mình, nghĩ thật may, ban nãy hắn hung hãn như thế nhưng cái thai chẳng hề hấn gì. Khẽ cười cô nói thầm."Bảo bối à, con nhìn cho rõ, đây là baba của con...""Mặc dù baba rất tồi....nhưng mẹ thực yêu baba con lắm...""Ba ba của con, sau này sẽ có gia đình cùng người khác, nhưng mà mẹ không cần hắn, một mình mẹ sẽ nuôi con, được không?""Tối hôm nay, là buổi tối một nhà ba người chúngta ở cùng nhau. Ngày mai đi rồi, con nhớ lén tạm biệt với baba con nhé."Từ Lạc cứ vậy mà lẩm bẩm, mắt cô mở to, nhìn chăm chăm vào trần nhà, tâm tư phiền loạn...Đây là đêm cuối cùng cô được nắm gần Diệp Thành để ngủ trong suốt năm còn 5 tiếng nữa, mặt trời sẽ thức dậy. Kết thúc năm năm bên nhau. Chấm nay về sau, liền không liên quan, cô làm mẹ đơn thân nuôi con của cô. Diệp Thành sẽ được toại nguyện sống bên người mà hắn yêu. Tình nghĩa vợ chồng của hai người họ đối với hắn mà nói, cũng như bèo dạt mây trôi thế không muốn thì cũng phải cam tâm mà với Diệp Thành chẳng qua chỉ là hôn nhân ép yêu Lưu Tâm Nhã nên sẽ cùng cô ta đi đến hết cô chẳng qua chỉ là công cụ cho hắn giải toả mà thôi....Tới bây giờ, cô nên buông tay rồi...có níu kéo thì người thiệt vẫn là cô... Lương Minh Phương ngồi xụp xuống, nước mắt lăn dài, trong đôi mắt hằn lên tia máu, " Đình Phi anh ấy cậy mạnh gì chứ? Tại sao anh ấy phải lừa tôi, tại sao muốn tự mình đi mạo hiểm chứ?" Thanh âm Diệp Thành vang lên, cổ họng cũng khẽ chuyển động. " Tên Đặng Dũng kia gửi cho Đình Phi một bức di ảnh của cô. Cậu ấy sợ cô gặp nguy hiểm, cho nên bảo cô đến chỗ tôi dời sự chú ý." Cả người Lương Minh Phương phát run. Nước mắt lại rơi. Diệp Thành hít sâu một hơi nói tiếp, " mấy hôm nay, tôi và Đình Phi một mực bố trí để bắt Đặng Dũng, vốn dĩ sắp biết hắn ở chỗ nào rồi, thật không nghĩ tới Đặng Dũng lại có ý cá chết lưới rách, trực tiếp lái xe, thừa dịp Đình Phi không chuẩn bị, đâm xe cùng chết với cậu ấy." Từng lời của Diệp Thành như búa nện lên đầu Lương Minh Phương, cô chỉ cảm thấy đầu đau xen lẫn choáng váng từng trận một. Cửa phòng bị đẩy ra, từ bên ngoài Hoàng Hiếu đi vào. Anh đi tới bên cạnh Diệp Thành, nói, " Diệp tổng, tình huống đại khái đã tra rõ, Đặng tổng là lúc lái xe gần tới quốc lộ B và đường Yên Thế, bị Đặng Dũng theo dõi. Tên kia hẳn là không muốn sống nữa, trực tiếp đâm xe thẳng vào xe của Đặng tổng, xe anh ấy trực tiếp bị đâm mạnh, bị lật, hai bên cửa sổ, kính xe bị bể toàn bộ." Lương Minh Phương bật đứng dậy, gắt gao túm lấy cánh tay của Hoàng Hiếu, " vậy Đình Phi thì sao? Tình hình anh ấy thế nào?" Hoàng Hiếu cắn răng, " xe của Đặng tổng khi đó kịp thời bắn ra túi khí an toàn, cản lại, nhưng không khả quan lắm. Mặc dù vậy, nhưng vẫn chịu một lực va chạm quá mạnh, nên trên người anh ấy cũng bị đâm rất nhiều mảnh vỡ của thủy tinh......Cụ thể, vẫn phải đợi sau khi anh ấy được phẫu thuật xong mới biết rõ. Cô Minh Phương đừng nóng vội." " Làm sao không nóng vội cho được chứ?" Lương Minh Phương gắt lên, anh ấy không thể có chuyện gì, anh ấy tuyệt đối không thể có chuyện gì đâu...." Từ Lạc khẽ nắm lấy tay Minh Phương vỗ vỗ vai Minh Phương mà an ủi, " Minh Phương à, chị yên tâm đi, sẽ không sao đâu, nhất định anh Đình Phi sẽ bình an, chị trước hãy bình tĩnh tâm tình của mình đã, tình hình Đặng tổng hiện tại thế nào cũng chưa biết, nên cô trước tiên đừng làm rối lên như vậy." Sắc mặt Lương Minh Phương tái nhợt, tâm loạn như ma, một chữ nghe cũng không lọt vào. Đúng lúc này cửa phòng nghỉ lại bị đẩy ra một lần nữa, có một toán người tây trang chỉnh tề đi vào bênn trong. Đôi mắt Diệp Thành híp lại, nhất thời liền nhận ra bọn người kia. Là đám thân thích nhà Đặng gia. Một người phụ nữ tuổi khoảng tứ tuần, chính là thím hai của Đặng Đình Phi tên là Phạm Ngọc Quyên, trên người bà ta là một bộ đồ đắt tiền, sắc mặt nghiêm túc hỏi, " tình hình cháu tôi thế nào?" Hoàng Hiếu nhìn Diệp Thành một cái, lặp lại chuyện khi nãy một lần nữa. Sắc mặt Phạm Ngọc Quyên nhất thời xanh tím, trong ánh mắt thoáng hiện cảm xúc phức tạp, cũng không biết trong lòng đang nghĩ gì. Con gái bà ta, tên là Đặng Thu Huệ, kéo tay áo mẹ mình, lén chỉ tay về phía Lương Minh Phương mặt đang tái nhợt, " Mẹ, kia chính là bạn gái của anh họ đấy." Phạm Ngọc Quyên lập tức nhíu mày, đặt tay bên môi, làm bộ cực kì buồn nôn chán ghét. Đặng Thu Huệ mặt đầy khinh bỉ nói tiếp, " hứ, anh họ vừa xảy ra chuyện, chị ta đã đến bệnh viện, cũng không biết là có mục đích gì, mẹ, mẹ cảm thấy thế nào?" Sắc mặt Phạm Ngọc Quyên lạnh lùng lắc đầu, bà ta nhìn sang Lương Minh, bà ta giống như người sai sử người giúp việc vẫy vẫy Lương Minh Phương, " cô kia, lại đây." Lương Minh Phương vẫn như cũ đứng tại chỗ, không để ý đến bà ta. Hiện tại bây giờ trong đầu, trong tim cô chỉ có an nguy của Đặng Đình Phi, ngoại trừ chuyện này, cô không nghe được chuyện gì khác. Sắc mặt Phạm Ngọc Quyên càng thêm khó coi, bà ta lớn tiếng, " cô kia, mau đến chỗ tôi, tôi có lời muốn nói với cô." Từ Lạc một bên đỡ Lương Minh Phương, nói đỡ cho Minh Phương, " bà có lời gì, cứ nói thẳng ra là được." " Cô, chính là người phụ nữ đã ở cùng với cháu tôi nhỉ?" Bà cô cười lạnh hỏi. Lương Minh Phương mấp máy môi, nửa chữ cũng không thể nói ra. Phạm Ngọc Quyên nhìn chăm chăm Minh Phương, bà ta một sắc thái khẳng định tuyệt đối, nói lớn, " người đời có câu, trai nghè lái, gái nghề y, tôi mặc kệ cháu tôi nghĩ như thế nào, Đặng gia chúng tôi, tuyệt đối sẽ không chấp nhận Đình Phi ở cùng một cô gái có nghề y như cô, cô tuyệt đối không có tư cách vào cửa Đặng gia nhà chúng tôi." Phạm Ngọc Quyên ngẩng cằm, vẻ trịnh trọng nói tiếp, " chỗ này, hiện tại có chúng tôi là được, còn cô nên đi nhanh đi, sau này, cô cũng không được có bất kỳ liên hệ gì với Đình Phi nữa." Lương Minh Phương chợt ngẩng đầu, đôi mạnh lạnh lẽo nhìn chằm chằm vào thím hai của Đặng Đình Phi, cô nói, "Chưa nhìn thấy Đình Phi bình an vô sự, tôi một bước tuyệt đối cũng không rời khỏi đây." Vừa nghe thấy Lương Minh Phương cãi lại mình như vậy, thần sắc Phạm Ngọc Quyên đã có chút tức giận, bà ta ra lệnh, lời lẽ vô cùng tàn khốc nói, " mau đuổi cô ta ra ngoài cho tôi.!" " Bà dám !!" Từ Lạc trực tiếp lên tiếng, lườm Phạm Ngọc Quyên giúp Lương Minh Phương. Diệp Thành từ một bên đứng dậy, đứng chắn trước Từ Lạc và Lương Minh Phương, mặt đối mặt với Phạm Ngọc Quyên. Lập tức khi thế của hắn đè bẹp Phạm Ngọc Quyên. Hắn nhàn nhạt nói, " dì Phạm, bác sĩ Lương là bạn quen biết của tôi, dì cũng nên vuốt mặt mà nể mũi chút đi." Phạm Ngọc Quyên ngước mắt nhìn, nhận ra Diệp Thành, sắc mặt bà ta liền chuyển màu, vừa xanh, vừa trắng. Nếu là người khác, bà ta có thể ỷ vào thân phận trưởng bối mà khiển trách, nhưng người trước mắt lại là Diệp Thành, bà ta ngược lại không có tư cách và lá gan này. Phạm Ngọc Quyên ngượng ngùng, cười nói, " Diệp tổng, dì ấy, ở trong đám thanh niên trẻ tuổi thưởng thức và nể mặt nhất chính là cháu, ta biết cháu là người rất hiểu chuyện. Đấy, cháu xem, con nhỏ Lương này, cứ quấn lấy Đình Phi nhà chúng ta, tâm tư cô ta rất sâu, ta vẫn là hi vọng, Diệp tổng cháu đừng nên nhúng tay vào chuyện nhà Đặng gia chúng ta." Lúc này một thanh niên gần trạc tuổi Diệp Thành, chính là Đặng Việt con trai của Phạm Ngọc Quyên cũng là em họ của Đặng Đình Phi, vẻ mặt đầy khinh thường nói, " mẹ, mẹ không cần nói nhiều với hắn ta làm gì, mẹ xem xem, anh Đình Phi vừa xảy ra chuyện, cô ả họ Lương này đã vội vàng đến đây, ai mà biết cô ta có đang tính toán cái gì hay không?" " Nói chuyện cho đàng hoàng một chút đi." Từ Lạc quăng ánh mắt dao găm qua, thẳng tắp mà nhìn chăm chăm Đặng Việt, cô nói, " hiện tại, Đặng tổng còn ở bên trong cấp cứu chưa rõ sống chết, các người thì hay ở bên ngoài líu ríu, lải nhải, tôi thấy, kẽ có dã tâm chính là mấy người các người đấy." Sắc mặt Đặng Việt thoáng cứng đờ, bị kích thích vài câu, liền đỏ lên, há mồm muốn vằng lại, nhưng hắn ra vừa ngẩng mặt, há mồm định nói thì lại nhận được ánh mắt cảnh cáo lạnh lẽo của Diệp Thành, nhất thời miệng như bị vá lại, giống như câm. Hắn vẫn không có gan, không đủ trình để phân cao thấp với Diệp Thành. Sắc mặt Phạm Ngọc Quyên lúc này rõ ràng có chút nhục nhã, bà ta cố gượng gạo nói, " mặc kệ Đình Phi có bình an hay không, đồ của Đặng gia chúng tôi, chính là của chúng tôi. Tôi tuyệt đối sẽ không để người ngoài chấm mút một đồng một cắc nào. Cô Lương, tôi khuyên cô vẫn là nhanh chóng rời đi, nơi này không có chỗ cho cô đâu." Đặng Việt một bên cũng tán thành, ra sức gật gật đầu. Hắn lúc trước tranh quyền với Đặng Đình Phi, phe hắn thua rất thảm. Đúng lúc hắn đang còn tưởng không có cơ hội để trở mình, thì vừa vặn tin tức Đặng Đình Phi bị xe đâm đưa vào phòng cấp cứu lại truyền đến tai, thế cho nên trong lòng hắn lại dấy lên một chút hi vọng rồi. Hắn thầm nghĩ, " nếu như Đặng Đình Phi kia chết thì.... Nếu như vậy, cổ phần và quyền lực sẽ trong tay Đặng Đình Phi một lần nữa sẽ bị phân chia, mà hắn nếu nhân cơ hội này, tận lực cướp nhiều một chút quyền lực và cổ phần đến tay, vậy thì sau này, phe của hắn ở trong tập đoàn Đặng thị, trong gia tộc Đặng gia, phân lượng lời nói sẽ có trọng lượng hơn, thu lợi cũng sẽ to hơn." Đặng Việt trong lúc suy nghĩ, vô ý đã ở bên mép lộ ra một nụ cười. Hắn là em họ của Đặng Đình Phi thực không sai, trên người Đặng Đình Phi và hắn chảy cùng một dòng máu là sự thật. Nhưng thế thì đã sao, hắn không quan tâm con mẹ gì cái huyết thống chết tiệt kia, lúc này hắn chỉ âm thầm mà cầu rằng, vô cùng hi vọng rằng, Đặng Đình Phi tên anh họ chết bằm kia tốt nhất là chết luôn ở trên bàn phẫu thuật. Vĩnh viễn đừng sống mà ra ngoài... Có thế thì, ước ao của hắn mới được thành toàn....Dã tâm của hắn mới thành hiện thực.. Từ Lạc nghe giọng điệu đã có chút hèn mọn của Diệp Thành, muốn nói chuyện, nhưng cổ họng cô lại giống như bị mắc kẹt, nửa chữ cũng không thể nói ra Thành, anh ta như thế này, cô chưa thấy bao cầu xin chút bày tỏ của mình, vì cầu xin chút ấm áp như vậy, dùng tới ngữ khí như vậy, mang theo ánh mắt bi thương như không phải là anh. Tuyệt đối không giống Lạc nuốt xuống một ngụm, thân âm bất ổn, cô nói, "Diệp Thành, anh phải biết, anh là một tổng tài có quyền thế, còn tôi chỉ là một người bình thường, tôi yêu anh 5 năm, làm vợ anh 5 năm, ngoại trừ vết thương đầy lòng, cái gì cũng không nhận được. Anh bây giờ quay đầu truy cùng như thế, anh bảo tôi tin anh thế nào đây?"" Anh biết em mất lòng tin với anh, cho nên anh hi vọng, có thể thông qua hành động thực tế, để em cảm nhận được em yêu anh, anh không nói xuông, anh thật sự rất yêu em." Ngón tay Diệp Thành nhẹ nhàng mơn trớn khuôn mặt Từ Lạc, giống như đang mân mê một món đồ trân quý nhất trên đời Lạc cắn môi, cô nói, "tình yêu của anh đến cuối cùng thật không phải lâu dài....Anh có lẽ chỉ là không cam lòng mà thôi, hoặc có lẽ chỉ là xen lẫn tình cảm với người khác, và sau đó, anh sẽ phát hiện có một người phụ nữ khác còn khiến anh yêu nhiều hơn, mới mẻ hơn tôi..."" Anh yêu em!" Diệp Thàn vô cùng kiên định, âm thanh kia trầm thấp mà giáng xuống, nặng nề đến mức Từ Lạc không thể chống đỡ được, "anh yêu em, chỉ yêu mỗi em."Từ Lạc hai tay muốn đẩy Diệp Thành ra, "anh khẳng định như vậy, tự anh tin được sao?""Không đâu, anh hiện tại rất hiểu lòng anh, chi nên anh tin." Hơi thở của Diệp Thành chặt chẽ giam cầm Từ Lạc, anh nói, "anh thực hi vọng em có thể tin anh, cho dù hiện tại em không cách nào hoàn toàn tín nhiệm anh, vậy thì sau này, em có thể bổ sung lại tín nhiệm và tình yêu đã bị anh phá vỡ mất hay không?"Từ Lạc trầm mặc một hồi, không nói chuyện, dùng sức thoát ra khỏi tay của Diệp Thành. Cô lạnh lùng đi trở về phòng mình, rồi cứ vậy, dưới cái nhìn chăm chú lại mang đầy đau đớn dằn vặt của Diệp Thành., cô đóng sập cửa Thành nhìn cánh cửa kia, trái tim anh đau đến co thắt, rỉ cả dường như nhìn thấy Từ Lạc đã khép cửa trái tim cô lại, ai cũng không thể anh ! Chính anh là người đã từng bước ép cô đến như vậy. Tất cả tội lỗi, đều chính là do anh dẫn tới. Anh sao có thể biết trách ai đây. Anh chỉ có thể trách bản thân mình ngu ngốc mà có ai khác làm. Là anh tự mình phá hủy thứ mình trân quý nhất, là anh tự tay tiêu diệt hạnh phúc duy nhất đời này của Thành đứng dậy, bước chân có chút loạng choạng, anh cảm nhận được đau đớn và hối hận trong tim anh quay cuồng giống như sóng lớn đánh trong cơn bão cường vọt tới bên tủ kính đựng rượu bên trong, run rẩy mở cửa tủ thủy tinh ra, cầm lấy một chai rượu, cũng không nhìn niên đại cũng như nhãn hiệu, hạn dụng của rượu, mở nút ra, rót vào trong miệng giống như rót nước thực sự đã sắp đến cực hạn, anh biết. Thật lâu như vậy, từ lúc anh biết hối hận đến nay. Anh mãi vẫn chưa nhận được đáp án rõ ràng của Từ Lạc, dường như tất cả cố gắng lúc trước của mình toàn bộ đã vứt xuống nước sâu, mục tiêu cuối cùng của mình tất cả đều trở nên một bức tường chắn, trong lòng anh vô thức vang lên một thanh âm tàn khốc đang nói, "Từ Lạc sẽ không bao giờ tha thứ cho anh."Hầu kết Diệp Thành không ngừng chuyển động mà để rượu kia trôi xuống dạ dày thật nhiều, anh không biết đã tu hết bao nhiều chai rồi, chỉ biết mình tửu lượng vô cùng tốt, nhưng đã ngà ngà có chút là vậy, anh vẫn có thể ý thức rằng, nếu anh không uống rượu nhiều vào, để làm tê dại đi chính khối óc mình, anh sợ bản thân lại làm ra điều gì đó quá sợ bản thân mình sau khi đau khổ đến cực hạn mà đánh mất lí trí, rồi vì muốn có được Từ Lạc mà sẽ liều lĩnh, không ngại ngần mà cưỡng ép xâm phạm thân thể của tuyệt đối không thể làm như vậy, nếu làm thế, anh nhất định sẽ bị Từ Lạc phán quyết án tử cho nên, anh phải nhịn, nhịn đến nỗi đau đớn như bị chiên xèo xèo trong chảo mỡ, thì anh cũng phải Thành lảo đảo ngã ngồi trước cửa phòng Từ Lạc, dựa vào cửa phòng của cô, lại nốc vào đầy một miệng rượu, nuốt xuống, mắt vô thức nhìn lên trần nhà tối đen, khổ sở nói, "Vợ à, anh nhớ em, anh thật sự rất nhớ em, nhớ em nhiều lắm....."Diệp Thành nức lên một tiếng khiến cơ ngực phát đau, anh lại khản đặc nói, " Vợ ơi, anh thật sự đã sai rồi, anh tại sao khi đó lại ngu ngốc như vậy chứ, tại sao ngu đến mức tự tay đẩy em ra khỏi cuộc đời anh..."Diệp Thành ở bên ngoài, cứ thế vừa nốc rượu rồi lại lẩm bẩm, nói đến hồ đồ, nhưng anh không biết rằng, bên trong phòng kia, Từ Lạc cũng đang ngồi xụp xuống khổ sở dựa ở cửa, ngẩn hết cả người. Bởi vì từng câu nói của anh, cô đều nghe hết. 5 năm, 5 năm rồi, danh xưng vợ kia rốt cuộc cô cũng nghe thấy từ miệng Diệp Thành gọi cô liên tục....Cứ vậy, thời gian chầm chậm trôi qua. Một ơt bên trong, một ở bên ngoài, một người ngồi nói, một người ngồi cửa, ngoài cửa. Một liều mạng muốn đi vào, một liều mạng khóa cửa để không còn tổn thương Thành vẫn uống rượu vào họng, nói tiếp, "Vợ à, Lạc Lạc à, anh xin em đấy, em mở cửa được không? Anh từ nhỏ đến lớn, không có ai dạy anh cách thế nào để yêu một người cả, anh thấy ba anh dùng tiền và quyền lực thì đã giải quyết được vấn đề, thế nên anh cho rằng....anh cho rằng chỉ cần có tiền và có quyền, anh sẽ có thể có được tất cả. Anh nhớ lần đó lần đầu tiên gặp em, em đã đến ứng tuyển vị trí thư ký cấp cao, anh vẫn nhớ như in dáng vẻ của em, mặc gọn gàng sạch sẽ, nụ cười đó cũng sạch sẽ, em khi đó rất đẹp.....và rồi em thành vợ của anh..""....Anh.....anh nghĩ từ lúc đó trong lòng anh đã có em, nhưng anh lại vô cùng đáng chết mà không biết rằng, anh đã vô tình làm tổn thương em sâu sắc từ dạo đó. Anh cho rằng chỉ cần nắm quyền thế lớn nhất, anh liền có thể giữ em lại, anh thật sự không biết....yêu một người không phải chỉ là bên ngoài, mà là phải ở trong tim."Diệp Thành cứ thế liều mình mà đào bới lại, nhớ lại, nhớ đến dáng vẻ ôn nhu mở rộng nội tâm của Từ Lạc nằm sâu trong trí nhớ của mình, bất giác hai hốc mắt anh đỏ lên, cay xè...nghẹn ngào, "Lạc Lạc, anh biết, 5 năm kia, nhất định là lạnh nhất, dài dẵng nhất, em đau đớn 5 năm, chịue cùng cực tâm can dày vò vì thương tổn 5 năm, anh hiện tại.....hiện tại, có thể cảm nhận được cái cảm giác giống em khi đó rồi...."Anh lại nức lên, "anh đã từng cho rằng, tình yêu của em là bình thường nhất, không có gì ấn tượng thu hút nhất, bởi vì anh ngu ngốc mà không cảm nhận được. Nhưng mà hiện giờ anh đã biết rồi, em giống như không khí của anh vậy." Diệp Thành tự giễu cười cay đắng một tiếng, mùi rượu nồng nặc, nói tiếp, "em như khí ôxi vậy, bình thường đều không nhìn được, không sờ được nhưng vô tình nếu mất đi, sẽ đau khổ mà chết."Nước mắt từ trong hốc mắt của Diệp Thành rơi ra, trượt dài trên gò má, nó nóng ấm, nhưng ngay cả bản thân Diệp Thành cũng không nhận ta, anh lần đầu tiên đã khóc. "Anh yêu em, nhưng lâu như thế, anh mới phát hiện, em có phải thất vọng về anh lắm không?"Diệp Thành hận không thể cho mình mấy cái đấm, thanh âm của anh mang theo tiếng khóc nghẹn ngào, "tất cả, đều là lỗi của anh, là do anh...nhưng mà Lạc Lạc à, nếu em vẫn còn một chút quan tâm anh, em có thể đáp lại anh không? Một chút thôi, chỉ một chút thôi là được rồi...!"Bên trong cửa, vẫn là an tĩnh đến sợ hãi." Chỉ một câu thôi, được không? Em nói với anh đi, một câu thôi cũng được.....chỉ một câu thôi....nhé..."Vẫn là không có âm thanh nào hồi đáp." Lạc Lạc....em...em....thật không muốn để ý đến anh nữa sao? Haha...." Anh cười nhưng nước mắt vẫn tuôn, "xem....ra...là anh đã yêu cầu quá xa vời rồi."Diệp Thành suy sụp chán nản, cầm chai rượu, tay kia lau đi nước mắt hối hận cũng như thất vọng, thân hình cường tráng hơi lung lay, đi về phía cửa phòng của Lạc không muốn phản hồi với anh, anh còn làm gì được đây, anh cho dù lúc này đau khổ tột cùng, vô trợ đến chết, thì cũng là do chính bản thân anh tạo nghiệt, Diệp Thành cười khổ, cay đắng, nhắm mắt lại, quyết định rời khỏi, nhưng ngay lúc anh định rời đi, bước chân anh bỗng nhiên khựng lại."Cạch, cạch. "Mắt Diệp Thành nhất thời mở to, trái tim đập lên cuồng nghe thấy tiếng Từ Lạc mở chốt cửa. một khắc đó, phát ra một tiếng vang vô cùng nhẹ nhàng.... Diệp Thành lái xe, chở Từ Lạc và con trai anh về biệt thự Diệp lại nguyên cả một ngày, Từ Lạc cũng có chút mệt mỏi, định tắm rửa sớm một chút rồi đi cô đã tốt hơn nhiều, cũng có thể nhìn rõ đồ vật, không đến mức để mình phải đụng ngã, vì vậy, cô từ chối để Diệp Thành đi vào cùng cô, đóng cửa ầm một cái, chặn luôn người đàn ông với thất vọng đầy mặt ở bên đến lúc cô tắm xong đi ra, chỉ thấy phòng ngủ im ắng, Diệp Thành cũng đã tắm xong từ bao giờ, anh đang chơi cùng con là nói....Là Diệp Thành đang một mình chơi với Diệp Lạc Thiên vẫn chưa có bất kỳ năng lực phản kháng thấy anh giang hai tay nhóc con ra, kéo nhóc múa máy trên dưới mấy cái như chim con, lại xoa đầu nhóc, để nhóc lắc lư hai còn chưa đã ghiền, Diệp Thành cầm chân nhỏ đầy thịt ú nu của nhóc con lên, nhíu mày cẩn thận quan sát một lớn một nhỏ nhà họ Diệp, cũng chẳng biết là ai ẫu trí Lạc khẽ ho một tiếng, lập tức phá vỡ yên tĩnh bên Thành lập tức đặt con xuống, cười đi về phía Từ Lạc "Em tắm xong rồi?" "Ừ." Từ Lạc đi tới bên cạnh giường con, nhìn nhóc con Diệp Lạc Thiên nằm bên trong, nhóc con nhìn mẹ ánh mắt ngập đầy nước, còn giống như có chút tủi Lạc nhìn sang Diệp Thành "Anh chơi với con à?" "Ừ, tiểu Thiên ăn vạ với anh, anh không có cách với nó." Diệp Thành nói láo không cần bản cả Diệp Lạc Thiên cũng nghe không nổi nữa, ở trên giường sơ sinh, động tay hua hua miệng nhỏ u oa mấy Lạc sau khi dỗ con ngủ, duỗi lưng vươn vai một cái, nằm lên Thành cũng nằm bên cạnh cô, duỗi tay ra ôm người qua "Em mệt à?" "Có chút." Từ Lạc che miệng ngáp nhẹ một Thành gật đầu, "vậy em ngủ đi." Đoạn anh ôm Từ Lạc nằm vào trong ổ chăn ấm Lạc quá buồn ngủ, chỉ cảm thấy lơ mơ, một hồi liền ngủ Thành nghe thấy tiếng hít thở nhàn nhạt đều đặn của cô, chỉ cảm thấy buổi tối hôm nay, vô cùng yên tâm......Chung cư của Lộ phòng khách, Lộ Hà vẫn chưa ngủ, cô vẫn cố chờ Trần Phong ngồi cạnh sofa nhỏ kế cửa sổ, gục mặt vào thành ghế, cố hết sức mở to đôi mắt đang ngập tràn buồn ngủ nhìn xung quanh ra bên lúc nhìn thấy chiếc xe quen thuộc chậm rãi lái đến gần, cô mới giống như cả người hồi tỉnh, lập tức từ bên sofa ở cửa sổ đứng đợi một lát, rốt cuộc nghe thấy tiếng bước chân ồn ào vang lên ở hành lang, Lộ Hà vội vàng đi mở cửa, bóng dáng thon dài mặc chính trang của Trần Phong đã xuất hiện trước mắt."Không phải dặn em đi ngủ trước rồi hay sao?" Trần Phong nhìn thấy Lộ Hà đứng ở cửa, ngoài ý muốn khơi mày hỏi "em lại bướng bỉnh rồi." "Muốn chờ anh về." Lộ Hà cười tươi Phong đi vào trong hai bước, dẫn người vào phòng đến khi hai người ngồi xuống, Lộ Hà nhìn kỹ, chân mày cô bỗng nhíu nãy ánh đèn hành lang rất mờ, vì vậy cũng không thấy rõ, nhưng bây giờ ở dưới ánh điện của phòng khách, cô mới thấy rõ, khóe miệng Trần Phong rõ ràng có vết thương tím Hà mở to mắt, đưa tay muốn sờ khóe miệng Trần Phong, lo lắng hỏi "Đây là làm sao?" Trần Phong biết không thể giấu, đành nói thật, anh cúi đầu rót một chén nước cho mình "anh bị đánh." "Đang yên đang lành sao lại bị đánh?" Lộ Hà thẳng người, âm thanh vừa kinh ngạc, vừa đông cứng, "anh ban nãy, chẳng phải nói với em là mẹ anh bảo về nhà tổ một chuyến sao?" "Ừ, anh có về nhà." Trần Phong cười khinh thường, chỉ tay vào khóe miệng tím bầm của mình, "đây chính là món quà về nhà anh đượn người ta tặng đấy." Nhìn thấy vẻ mặt sợ hãi của Lộ Hà, Trần Phong mới bỏ chén nước xuống, xoa xoa đầu Lộ Hà "Em đừng lo, là ba anh đánh anh." "Ba anh sao lại...." "Còn có thể là chuyện gì nữa," Trần Phong mệt mỏi dựa người ra sofa, vừa nghỉ ngơi vừa nói, "còn không phải Trần Kiệt sau khi ngồi vào chức CEO Trần thị, tình hình tập đoàn gần đây rất thảm, vẫn cứ sống nhờ thế lực cũ, nhiều công ty văn hóa giải trí, quản lý dưới trướng đều đã đóng anh cảm thấy mọi thứ chính là do anh xắp sếp, bị anh tính toán, cho nên ông tức giận, mới đánh anh một Hà nghe anh nói xong, đứng bật dậy, trong đôi mắt phẫn nộ tràn ngập, "khốn nạn, cái quái gì vậy chứ? Trần Kiệt kia rõ ràng là cướp công ty từ anh mà, làm thành bộ dạng rối tung như bây giờ, giờ lại còn muốn anh đi thu dọn, anh không đi, ba anh còn muốn đánh anh, thật quá đáng mà." "Tiểu Hà, em đừng có tức giận." Trần Phong kéo Lộ Hà qua, ôm vào ngực mình, "ba anh chính là người như vậy, ông ấy căn bản không chịu được bị người khác tính kế, nhưng ông ấy có thể làm gì được anh chứ? Ông ấy có tức, vậy thì cứ trưởng bối này cũng có lúc sống chết không rõ, anh để cho ông ấy chút thời gian, để ông ấy tự mình suy nghĩ cho kỹ." Lộ Hà thở dài, một lát lại từ trong phòng lấy ra một ít thuốc nước, tăm bông chấm, tỉ mỉ xử lý vết thương cho Trần Phong."Tiểu Hà, em yên tâm đi." Trần Phong ôm Lộ Hà, bất giác hôn trán cô một cái, nói "Anh nhất định, nắm lấy tay em, đường đường chính chính năm tay em đi vào cửa lớn Trần gia." Lộ Hà buông thuốc nước trong tay xuống, nhìn đôi mắt nghiêm túc và khóe miệng hơi hài hước vừa được xức thuốc của Trần lâu, thân thể cô chợt động, cả thân thể nhỏ nhắn thân mật nhào vào trong ngực Trần bật khóc vì thương mắt Trần Phong tràn ngập thâm tình rơi vào trên người Lộ Hà, sau đó đưa tay vỗ vỗ lưng cô, an ủi. "Anh biết, con đường này không dễ đi, cho nên chỉ cần có anh ở đây, anh sẽ để em sống thật an ổn hạnh phúc với anh suốt đời." Ngữ khí Trần Phong rất dịu dàng, lại nhẹ nhàng, giống như một hòn đá nhỏ quăng vào hồ nước, tạo động tĩnh nhỏ, kích thích sóng gợn nhẹ lớp Hà khóe mắt vốn vẫn ướt, nghe thấy câu này của anh, vừa tức cười, vừa đánh nhẹ ngực anh một cái, nói "An ổn cái nỗi gì hả, nhìn miệng anh xem, bị đánh bầm tím thế này..." "Vết thương nhỏ à." Trần Phong nhẹ nhàng nắm lấy ban tay mềm nhẵn của Lộ Hà, "ông nội anh và mấy người khác trong nhà hẹn anh tối mai gặp mặt ở một nhà hàng gia đình, hai bọn mình cùng đi, được không?" Lộ Hà suy nghĩ một chút, gật đầu đồng thật sự có chút sợ ông nội của Trần Phong, qua báo chí tin tức, cô biết ông là một trưởng bối từng có uy danh rất cao trong thương trường, khí thế cường đại hơn bất cứ ai cô càng muốn ở bên cạnh Trần Phong hơn, chỉ cần hai người ở bên nhau, cùng nhau đối mặt, vậy thì cái gì cũng không Phong cúi đầu, hôn lên môi Lộ Hà một cái, "được rồi, ngoan, mau đi tắm." "Em mới tắm xong." Lộ Hà vén mớ tóc mai lộn xộn trên trán, mắt Trần Phong hơi đổi, "vậy tắm với anh lần nữa, chúng ta cùng tắm." Lộ Hà vừa nghe anh nói, liền hiểu anh đang nghĩ cái gì, mặt cô thoáng cái ửng đỏ, cô cầm gối ôm trên sofa đập nhẹ anh mấy cái, mắng "biến thái, em đi ngủ trước, anh tắm mình anh đi." Đoạn chạy biến về phòng Phong nhìn theo bóng lưng người yêu, khóe môi câu lên một chút, tiểu bảo bối của anh, lần này, anh nhất định sẽ quan minh chính đại mà nắm tay em vào Trần đời anh, nếu không là em, thì không là ai Phong nghĩ.. Từ Lạc dùng 5 năm để yêu Diệp Thành, ấy vậy kết cục của cô vẫn là bị anh đuổi ra khỏi nhà. Đau đớn, dằn vặt, khi biết mình mang thai con anh. Cô một mẹ đơn thân nuôi con.. Rồi một ngày, Diệp Thành lại quỳ trước cô mà nói. Vợ ơi, tha lỗi cho anh, chúng ta yêu lại nhé. Cô có đồng ý tha thứ cho anh hay không? Thể loại Ngôn tình, ngược trước, sủng sau, HE. Nhân vật chính Diệp Thành x Từ này do Nguyễn Nhiễm cho phép NovelToon đăng tải, nội dung chỉ là quan điểm của bản thân tác giả, không thể hiện lập trường của NovelToon  

vợ ơi yêu lại nhé